Chương 20
thấy rợn tóc gáy, sợ rằng Thẩm Thuật Bạch này có sở thích biến thái gì đó.
Nhưng cũng may, ngoài việc cùng nữ phụ có một mối quan hệ yêu hận chồng chéo và thường xuyên lén lút làm chuyện đồi bại ở những nơi công cộng ra, nam phụ ở đây không phải là kẻ phạm pháp.
Lại một tiết học nữa trôi qua, hơn bốn giờ chiều, tất cả các tiết học của ngày hôm nay đã kết thúc.
Đồng Niệm ném trả chiếc áo khoác đang khoác trên người cho Thẩm Thuật Bạch.
Sau khi những dòng cốt truyện mới hiện lên trong não biến mất, cuối cùng cô cũng thoát khỏi cái nhà vệ sinh gây khủng hoảng tinh thần này.
Thẩm Thuật Bạch đón lấy chiếc áo khoác của mình.
Sau khi Đồng Niệm rời đi, biểu cảm trên gương mặt anh cũng lập tức tan biến, khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng, xa cách, khó lòng tiếp cận.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại trong túi Thẩm Thuật Bạch rung lên.
Anh rút điện thoại ra, thấy trên màn hình hiển thị hai chữ "Quý Nhiên".
Thẩm Thuật Bạch rũ mắt, thản nhiên nhìn chằm chằm hai chữ này, không bắt máy.
Mãi cho đến khi tiếng chuông reo đến những giây cuối cùng sắp ngắt, anh mới chậm rãi nhấn nút nghe.
"Alo, alo, alo?
Thuật Bạch, cậu đâu rồi?
Sao không thấy ở phòng y tế nữa?
Cậu hết sốt chưa?" Giọng nói của Quý Nhiên lập tức vang lên oang oang trong điện thoại, tiếng lớn đến mức không cần bật loa ngoài cũng có tiếng vang.
Thẩm Thuật Bạch đưa điện thoại ra xa một chút, đợi Quý Nhiên nói xong mới thản nhiên đáp "Hết sốt rồi, lát nữa tớ về, có việc gì không?" Quý Nhiên "À à, cũng không có việc gì lớn, chỉ là trưa nay có một bạn nữ đi tìm câu đấy, cậu có gặp không?
Không biết cậu còn nhớ không, sáng nay bạn đó còn đưa thư tình cho tớ, sau đó lại bảo là muốn đưa thư tình cho cậụ" Thẩm Thuật Bạch nhướn mày "Đưa thư tình cho tớ?" Quý Nhiên đã quên mất việc Đồng Niệm nói là đưa thư tình hộ người khác, những việc không mấy quan tâm thì cậu cũng chẳng nhớ rõ ràng, chỉ nhớ đúng hai chữ "thư tình".
Khi Thẩm Thuật Bạch hỏi lại, cậu chẳng nghĩ ngợi gì mà gật đầu cái rụp "Đúng thế, thư tình, cậu không nhận được à?" Thẩm Thuật Bạch đoán ra chuyện thư tình này có hiểu lầm gì đó, nhưng anh không giải thích.
Anh chỉ nghĩ tới lúc Đồng Niệm bị mình cưỡng hôn, từ lúc phản kháng đến lúc theo bản năng ngửa đầu nghênh đón, tâm trạng anh đột nhiên rất tốt, khẽ cười một tiếng, nói với Quý Nhiên "Nhận được rồi, đúng là một bức thư tình khiến người ta..
cả đời khó quên." Mặt Đồng Niệm đỏ bừng, suốt quãng đường ngồi xe buýt về ký túc xá đều không ngừng chửi thầm trong lòng.
Cô vừa định vào phòng tắm tắm rửa một lát, điện thoại đã vang lên một tiếng "ting".
Trái tim cô đập thình thịch.
Không hiểu sao, trực giác mách bảo Đồng Niệm rằng tin nhắn này chứa ý đồ chẳng lành.
Đúng như dự đoán, khi Đồng Niệm mở điện thoại lên, đó là tin nhắn từ một số lạ, nhưng cô lập tức biết ngay đó là số của Thẩm Thuật Bạch.
Bởi vì trong tin nhắn chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ Tối nay mang thư tình của tôi tới đây.
Đồng Niệm ".." Cái tên Quý Nhiên mồm loa mép giải kia Chắc chắn cậu lại nói lung tung trước mặt Thẩm Thuật Bạch rồi Thư tình cái gì chứ, đều là do cô bịa ra cả thôi.
Hơn nữa, Thẩm Thuật Bạch đòi thư tình của người khác để làm gì?
Chẳng lẽ tên này có nhiều "của quý", trong lòng nhớ nhung nữ chính, sau lưng lại làm chuyện ấy với cô, đồng thời còn