Chương 5
hề nghĩ theo hướng Thẩm Thuật Bạch đang giả vờ.
Bởi vì theo góc nhìn của cô, làm sao một người bình thường xuyên vào truyện mà gặp được người quen lại có thể bình thản đến mức đó được?
Ừm..
không đúng.
Thẩm Thuật Bạch có được tính là người bình thường không nhỉ?
Đồng Niệm đột nhiên rơi vào trầm tư.
Cả buổi sáng hôm đó, Đồng Niệm cứ thẫn thờ như người mất hồn.
Các giáo viên luôn có khả năng bắt quả tang những học sinh đang lơ đãng một cách chính xác.
Giáo viên không ngần ngại gọi tên Đồng Niệm đứng dậy trả lời câu hỏi.
Đã mười năm trôi qua kể từ khi Đồng Niệm tốt nghiệp cấp ba, đương nhiên cô không nhớ nổi những kiến thức này.
Thêm vào đó, ký ức mà cô thừa hưởng cũng là của một học sinh kém, ham chơi, nên trước câu hỏi của giáo viên, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.
Nữ chính Tô Tri Hạ ngồi bên cạnh thấy vậy vội vàng nhỏ giọng nhắc đáp án cho cô.
Đồng Niệm lặp lại lời của nữ chính để đối phó cho qua chuyện.
Sau giờ học, Tô Tri Hạ ghé sát lại hỏi "Niệm Niệm, cậu sao vậy?
Cả buổi sáng cứ thẫn thờ, tớ nói chuyện cậu cũng chẳng buồn đáp lời." Nhìn khuôn mặt búp bê ngây thơ của Tô Tri Hạ, Đồng Niệm không nhịn được nhéo nhẹ.
"Hửm?" Tính tình Tô Tri Hạ rất tốt, bị nhéo cũng không giận, chỉ chớp mắt nhìn Đồng Niệm hỏi "Cậu bị làm sao vậy?" Tất nhiên, Đồng Niệm không thể nói ra chuyện đang làm mình phiền lòng được, dù sao đây cũng là nữ chính liên quan mật thiết đến nhiệm vụ của cô.
Cô chỉ đành chống cằm bảo "Cảm ơn cậu đã quan tâm, tớ không sao." Tô Tri Hạ xoa xoa mặt, nói "Được rồi." Buổi trưa, Đồng Niệm và Tô Tri Hạ cùng nhau xuống nhà ăn.
Nhà ăn của trường quý tộc rất cao cấp.
Gia đình Tô Tri Hạ nghèo nhưng cô ấy là học sinh được trường đặc cách tuyển vào, miễn toàn bộ học phí, được bao ăn ở cùng các khoản trợ cấp cho học sinh nghèo.
Vì vậy ở trường, Tô Tri Hạ sống cũng khá ổn, ít nhất là ăn uống không khác gì mọi người, không đến nỗi phải trốn vào góc ngồi gặm rau xanh tội nghiệp.
Đồng Niệm không có cảm giác thèm ăn, chỉ ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống.
Đang lúc cô chống cằm thẫn thờ, không biết Tô Tri Hạ nhìn thấy gì, cô ấy đột nhiên hoảng loạn cúi đầu xuống như đang trốn tránh ai đó.
Đồng Niệm liếc nhìn ra xa, quả nhiên thấy Quý Nhiên cùng đám bạn đang đi vào.
Theo bản năng, cô đảo mắt qua nhóm người đó một lượt để tìm Thẩm Thuật Bạch, nhưng không thấy anh đâụ Đồng Niệm mím môi, chẳng hiểu sao tâm trạng lại thấy hơi buồn bực.
Tất nhiên Quý Nhiên cũng nhìn thấy Tô Tri Hạ và Đồng Niệm.
Cậu không thân với Đồng Niệm, dù buổi sáng cả hai đã gặp nhau trong lớp nhưng cậu cũng chỉ nhớ cô là bạn của Tô Tri Hạ, thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên.
Quý Nhiên chào hỏi bạn bè vài câu rồi tiến về phía Tô Tri Hạ.
Cậu chống tay xuống bàn, nghiêng đầu nhìn cô ấy "Sao thấy tôi lại trốn?
Đến một tiếng chào cũng không nói?" Tô Tri Hạ lập tức lắp bắp "Đâụ.
đâu có, tớ không có trốn." Đồng Niệm giống như một nữ phụ điển hình, ngồi đối diện nhìn họ tán tỉnh, trêu chọc nhaụ Cũng may lúc nãy cô không ăn quá nhiều, nếu không, chắc giờ này bụng cô đã no "cơm chó" rồi.
Sau đó, Đồng Niệm nghe thấy Quý Nhiên nói với Tô Tri Hạ "Thôi, không nói với cậu nữa, Thuật Bạch ốm rồi, lát nữa ăn xong tôi phải đi thăm cậu ấy, đi trước đây." Ngay khoảnh khắc Quý Nhiên