Chương 8
nhắm mắt nằm đó.
Mặc dù Đồng Niệm rất ghét Thẩm Thuật Bạch, nhưng bất chợt nhìn thấy khuôn mặt điển trai trẻ trung này của anh, một người "cuồng cái đẹp" như cô vẫn không kìm lòng được mà nhìn thêm vài lần.
Thật đáng ghét.
Tại sao một người đáng ghét như vậy lại sở hữu khuôn mặt đẹp trai đến thế?
Đồng Niệm thầm oán trách trong lòng, đứng bên giường nhìn chằm chằm khuôn mặt Thẩm Thuật Bạch không chớp mắt.
Dù nhìn trái nhìn phải, nhìn trên nhìn dưới, Đồng Niệm đều thấy đây chính là khuôn mặt của Thẩm Thuật Bạch ở thế giới thực, thực sự giống hệt nhaụ Ngay cả nốt ruồi lệ rất nhạt ở đuôi mắt cũng nằm đúng vị trí đó, rồi cả nốt ruồi trên yết hầu nữa, hoàn toàn trùng khớp.
Đây chính là Thẩm Thuật Bạch mà, sao có thể không phải anh được chứ?
Đồng Niệm hoàn toàn không chú ý rằng, để quan sát rõ khuôn mặt anh, cô càng lúc càng ghé sát hơn, hơi thở đã phả vào mặt Thẩm Thuật Bạch.
Ngay lúc Đồng Niệm rướn nửa thân trên áp sát xuống giường để quan sát kỹ xem rốt cuộc Thẩm Thuật Bạch mười tám tuổi này có khác gì so với người cô quen hay không..
Thẩm Thuật Bạch đột nhiên mở mắt.
Sau đó, Đồng Niệm và Thẩm Thuật Bạch bốn mắt nhìn nhaụ Đồng Niệm " " Bây giờ Đồng Niệm mới phát hiện ra khoảng cách giữa hai người đã gần đến mức này, cô suýt chút nữa đã leo luôn lên giường từ lúc nào không hay Có phải cái cốt truyện này đã làm gì cô rồi không?
Đồng Niệm theo bản năng muốn bật dậy, kết quả là chàng trai đang nằm bên dưới đột nhiên vươn tay ấn vào sau gáy cô, lôi mạnh cô áp trở lại.
"Ưm " Đồng Niệm khẩn cấp nghiêng đầu qua một bên, miệng đập vào mặt Thẩm Thuật Bạch, cô đau đến mức hít một ngụm khí lạnh.
Hú hồn, suýt chút nữa mất nụ hôn đầu rồi.
Thẩm Thuật Bạch bị va đập lập tức nhíu mày, dường như anh vẫn chưa tỉnh táo hẳn, một lúc lâu sau mới nheo mắt nhìn rõ người đang đè trên mình, khàn giọng hỏi "Cậu là ai?" Cho dù không phải Thẩm Thuật Bạch mà cô quen, buổi sáng hai người cũng đã gặp nhau rồi mà?
Giờ suýt chút nữa hôn nhau luôn rồi, anh còn hỏi cô là ai?
Có phải sốt đến mức cháy cả não rồi không?
Đồng Niệm chống tay nhổm dậy, tức đến mức đỏ mặt, gằn giọng "Là tổ tiên nhà cậu đấy " Lúc này Thẩm Thuật Bạch mới nhìn rõ người trước mặt là ai.
Ngay khi Đồng Niệm tức đến mức suýt định há miệng cắn người, anh mới nhíu mày, buông bàn tay đang ấn sau gáy cô ra.
Không biết Thẩm Thuật Bạch lấy đâu ra sức lực lớn đến thế, lúc nãy anh ấn đầu Đồng Niệm khiến cô không có cách nào vùng vẫy thoát ra được.
Bây giờ anh đột ngột buông tay, vì đang dùng sức giằng co quá mạnh nên Đồng Niệm suýt nữa bị chính quán tính của mình làm cho ngã khỏi giường.
Đồng Niệm vịn vào giường đứng vững, lập tức chất vấn Thẩm Thuật Bạch "Cậu cố ý đúng không?" Sớm không buông muộn không buông, cứ canh đúng lúc cô đang dùng sức nhất mà buông tay.
Chắc chắn tên này muốn thấy cô bị ngã để chê cười đây mà Thẩm Thuật Bạch vẫn còn sốt, tiếng nói của Đồng Niệm làm cho anh đau đầụ Anh trầm giọng nói "Im lặng đi." Hai tay Đồng Niệm chống nạnh, trông như một đứa trẻ tinh nghịch "Tôi không im đấy Tôi cứ thích làm ồn, cứ làm phiền cậu, làm cho cậu nhức đầu chết luôn, chết luôn, chết luôn " Thẩm Thuật Bạch bị cô làm phiền đến mức khó chịu, anh đột nhiên vươn tay tóm chặt lấy cổ tay Đồng Niệm,