Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 27

tiếng, thù lao đóng phim và phí đại sứ thương hiệu vốn không cao, để thu được nhiều lợi nhuận hơn từ các diễn viên này, công ty bắt buộc phải nhận những nghề tay trái khác nhau cho các cô… Làm KOL hay livestream bán hàng có đủ.
Tối hôm đó Ân Tô Tô có lịch chụp ảnh bìa cho một tạp chí hạng ba, lúc kết thúc công việc đã là chín giờ rưỡi tối.
Trợ lý Hứa Tiểu Phù ôm một ly cà phê chạy tới, thở hồng hộc nói “Chị Tô Tô… Đây… Cà phê đen chị cần.” “Cảm ơn, em vất vả rồi.” Ân Tô Tô mỉm cười nhận ly cà phê, cắm ống hút vào và hút ngay một ngụt.
Vị cà phê đắng chát lạnh ngắt, khó uống đến mức khiến Ân Tô Tô phải rùng mình.
Hứa Tiểu Phù nhíu mày, ngần ngừ nói “Chị Tô Tô, giờ khuya rồi mà chị còn uống cà phê, chị không sợ mất ngủ à?” Ân Tô Tô hút thêm ngụm cà phê “Lát nữa chị còn phải quay video quảng cáo.
Buồn ngủ quá, chị sợ đang quay cái lăn đùng ra ngủ.” “Ồ.” “Trễ rồi kìa, em về nhà trước đi.” “Dạ?” Hứa Tiểu Phù chớp mắt “Một mình chị làm xuể không đấy?” Ân Tô Tô phì cười “Có tẩy trang với thay đồ không ấy mà, chị có chân có tay đầy đủ thì lo gì?” Hứa Tiểu Phù vẫn chần chừ, không nói lại Ân Tô Tô cứ khuyên mình tan làm, cô ấy đành phải rời đi trong lưu luyến.
Uống hết nửa ly cà phê đen, tinh thần Ân Tô Tô đã tỉnh táo hơn rất nhiềụ Cô giữ nguyên lớp trang điểm và kiểu tóc quay về phòng hoá trang, thành thạo dựng giá đỡ điện thoại, bắt đầu ghi lại toàn bộ quá trình tẩy trang dưỡng da của mình.
“Da tôi thuộc loại da dầu nhạy cảm, thường xuyên phải mang lớp trang điểm thức đêm nên da dễ bị xỉn màu và nổi mụn.
Bây giờ tôi sẽ lấy kem dưỡng bảo bối của mình nhé…” Cô nhìn camera điện thoại vừa nói vừa làm mẫu, sau khi quay xong quảng cáo của hôm nay, mặt Ân Tô Tô đã cứng đờ vì phải cười suốt.
Cô mệt rã rời, đến tận mười một giờ đêm mới kết thúc tất cả công việc, thay quần iean và áo thun trắng, đội mũ lưỡi trai rồi chuẩn bị về nhà.
Ra khỏi thang máy của tòa cao ốc, điện thoại trong túi cô đổ chuông.
Ân Tô Tô nhìn tên hiển thị trên màn hình, trượt nút nghe “Alo, có chuyện gì không chị Lương?” Giọng nói của Lương Tĩnh vang vọng trong ống nghe, quan tâm hỏi “Em về nhà chưa?” “Chưa chị ạ, em mới quay xong quảng cáo kem dưỡng.” Ân Tô Tô ngáp một cái “Ngày mai còn gửi cho Tiểu Hàn cắt nối biên tập lại nữa.” “Ừ.” Nói xong chuyện này, Lương Tĩnh ngừng một lát mới nói “Bộ trang sức siêu phẩm mùa Xuân Hạ hôm trước em nói cần ấy, chị đã liên hệ với thương hiệụ Trong nước không có sẵn hàng, phải chuyển từ Paris về, quá trình giao hàng khoảng chừng ba ngày.” Mắt Ân Tô Tô sáng ngời “Vâng, em biết rồi.
Cảm ơn chị Lương.” Nghĩ đến khoản hoa hồng kếch xù đó, cảm giác mệt mỏi sau một ngày làm việc miệt mài dường như đã tan biến sạch sẽ.
Sau khi kết thúc cuộc gọi với Lương Tĩnh, Ân Tô Tô ngâm nga đi tới bãi đỗ xe ngầm, vừa nhấn khóa cửa xe, điện thoại lại có cuộc gọi đến.
Lần này là số lạ.
Ân Tô Tô do dự hai giây, cô bắt máy “Xin chào.” “Chào cô, cho hỏi có phải cô Ân Tô Tô đang nghe máy không?” Đầu dây bên kia là một giọng nữ trong trẻo.
Ân Tô Tô “Chính là tôi.” Đối phương


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡