Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 31

tư Phí lập công ty giải trí với tâm lý chơi cho vui chứ chẳng màng đến sự nghiệp lớn lao.
Nhưng nhà họ Phí là dòng dõi trâm anh thế phiệt, ngay cả một con mèo mang họ Phí còn giá trị gấp ngàn lần giá trị con người, huống chi là cậu tư xuất thân từ con nhà nòi.
Mấy năm nay Phí Văn Phạm làm việc trong giới giải trí có thể nói là gặp người tốt khắp nơi, đi đâu cũng được bật đèn xanh.
Hơn nữa anh ấy có tầm nhìn tốt, các dự án đầu tư thường nhận được sự tán thưởng của dư luận và đạt doanh thu phòng vé cao ngất ngưởng.
Dần dà, tất cả dự án của giải trí Phi Phạm đã trở thành miếng bánh hấp dẫn khiến người trong giới muốn bon chen cho bằng được.
Diễn viên đang nổi muốn chớp cơ hội giành giải thưởng, người hết thời thì muốn phất trở lại nhờ dự án khủng, người mới vào nghề lại dùng nó làm bàn đạp để tiến xa hơn.
Các công ty khác phải tranh nhau sứt đầu mẻ trán để giành được suất góp mặt trong siêu dự án Phàm Độ của giải trí Phi Phạm.
“Bây giờ mới hai giờ rưỡi mà đã tám công ty vác mặt đến đây.” Chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, Cao Trấn Kiệt đẩy cửa phòng tổng giám đốc Phi Phạm ra, đặt mông ngồi phịch xuống sofa.
Vẻ mệt mỏi lộ rõ trên đôi mày của anh ta, Cao Trấn Kiệt giơ tay trái day ấn đường, tay phải ném một xấp lý lịch diễn viên dày cộp lên bàn, bực dọc nói “Theo tôi thấy, chúng ta cần giải quyết cái trọng tâm, mau chóng quyết định vai nữ chính cho êm chuyện.” Cậu tư Phí nhấp một ngụm trà xanh, đủng đỉnh nói đùa “Ban ngày ban mặt mà lòng oán hận của cậu còn ghê gớm hơn quỷ.” Cao Trấn Kiệt “hừ”, tức sôi máu “Hồi xưa tôi lập công ty với cậu cốt chỉ để tán gái, bây giờ thì sao?
Sáng nay bảy giờ rưỡi tôi đã rời giường, từ sáng đến giờ gặp liền tù tì tám nữ diễn viên với quản lý của họ, mùi nước hoa xộc vô mũi làm tôi muốn dị ứng.
Còn cậu ngồi trong văn phòng thảnh thơi xơi nước, nhâm nhi trà Bích Loa Xuân, tôi đây mệt thở như chó.” Phí Văn Phạm cười giễu “Hồi đó chính cậu chủ động xin đi đánh giặc đòi phụ trách tuyển diễn viên chứ ai.
Tôi hỏi này, gặp nhiều người đẹp thế có ai trúng ý cậu không?
Lựa được người nào chưa?” Cậu ấm Hồng Kông Cao Trấn Kiệt và Phí Văn Phạm học chung trường trung học ở Mỹ, hai người là bạn thân lâu năm.
Nghe Phí Văn Phạm nói hết câu, anh ta thở dài đáp “Chẳng phải cậu bảo anh cả cậu có sắp xếp à.” Phí Văn Phạm tiện tay ném vòng tay Phật châu lên bàn, không tỏ thái độ “Anh tôi chỉ nói thử vai xem sao, có được hay không không thành vấn đề.” Cao Trấn Kiệt bị sặc, giơ hai tay lên làm bộ đầu hàng “Vậy tới lúc đó người ta không đạt tiêu chuẩn thì cậu tự thưa với anh cả mình nhé, đừng có lôi tôi ra chắn đao giùm.” Giọng điệu Phí Văn Phạm có phần giễu cợt “Người ta sắp tới rồi, gặp mặt rồi nói saụ” Nói không tò mò là nói dối.
Kể từ lúc Phí Văn Phạm có trí nhớ, anh cả của anh ấy khác hẳn người bình thường.
Từ ngày Phí Nghi Châu chào đời, anh đã mang thân phận người thừa kế thứ nhất của Phí thị, từng lời nói cử chỉ cho đến từng lối suy nghĩ đều được dạy dỗ rất nghiêm khắc.
Anh luôn tự kiềm chế bản thân, tỏ vẻ xa cách, lạnh lùng, cấm dục,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡