Chương 12
thi kết thúc, lúc ra về cô đã cất hết sách vở vào cặp để mang về, chìa khóa bị nằm sâu bên trong.
Đại Âm tò mò nhìn xung quanh, đột nhiên cửa thang máy mở ra.
Quần áo giống bọn họ, một chàng trai mặc đồng phục học sinh của trường Trung học số 1 Giang Thành bước ra.
Anh rất cao, đôi chân dài thẳng, lông mày và mắt đậm, sống mũi cao, đôi môi và đường viền môi rõ ràng, thoạt nhìn có chút sắc bén, quai hàm góc cạnh và gọn gàng mang theo cảm giác lạnh lùng.
Ngay cả khi anh để mái tóc ngắn giống như các nam sinh khác trong trường, vẻ ngoài của anh vẫn khiến người ta phải nín thở trong vô thức.
Nghe thấy tiếng mở cửa thang máy, Trần Nghiêu ngẩng đầu một cái rồi lại nhìn xuống tìm chìa khóa.
Đại Âm thấy chàng trai liếc nhìn qua bên đây một cách vô cảm, sau đó thu hồi ánh mắt và đi đến cánh cửa đối diện nhà Trần Nghiêu để mở khóa.
“Tớ không nhìn nhầm, đúng là như vậy Lâm Trưng sống cạnh nhà cậu?
Sao mình chưa nghe cậu nhắc tới bao giờ vậy?” Trần Nghiêu nói thẳng “À, anh ấy mới chuyển đến đây, mình không quen anh ấy.” Trước khi Lâm Trưng đóng cửa hoàn toàn, anh nghe rõ cuộc trò chuyện của hai người họ.
Khóe miệng anh giật giật không ngừng.
Mới chuyển đến?
Không quen?
Sau khi vào nhà, Đại Âm vẫn còn đang bị sốc bởi sự thật rằng nam thần kiêm học bá của trường thực sự sống đối diện với nhà của Trần Nghiêụ Trần Nghiêu cảm thấy bây giờ không phải lúc để nói với Đại Âm rằng cô thích Lâm Trưng “Âm Âm, cậu phải giữ bí mật, tớ nghĩ không nên để người khác biết.” Đại Âm gật đầu lia lịa “Ừm ừm, tớ biết rồi Nếu nhiều người biết thì chắc cậu sẽ không thể sống yên ổn, không biết sẽ có bao nhiêu người đến hỏi cái này cái kia.
Còn có Từ Giai Như, không biết chừng sau lưng cô ta sẽ nói cái gì đâu ” “Chao ôi, đây là lần đầu tớ đứng gần với nam thần như vậy, thật xứng với cái danh nam thần của trường, đẹp trai quá Nhưng anh ấy có vẽ hơi lạnh lùng, đôi mắt đó, cái nhìn đó, nguội lạnh như máy điều hòa nhiệt độ Haiz...” Cuối cùng, Đại Âm cảm thán.
Khi vào phòng của Trần Nghiêu, Đại Âm đã kinh ngạc thốt lên hết lần này đến lần khác.
“Những thứ này trông thật đẹp Cái này chắc rất khó phải không?
Nghiêu Nghiêu, cậu đã ghép tất cả cái này sao?” Đó là một cái tủ kính cao hai mét, trưng bày hơn chục mô hình Lego bên trong.
Hình lớn có lâu đài , hồ thiên nga, tàu Titanic; nhỏ thì có xe buýt Anh quốc, một chú cún con, một chú thỏ, và cả một bé gái với đôi mắt to, nhìn qua trông giống như hình ảnh hoạt hình của Trần Nghiêụ Tất cả đều được đặt trong tủ kính cao, khá hoành tráng.
“À, hầu hết chúng đều do người khác tặng.” Thật ra, những cái đó là được Lâm Trưng tặng cho cô vào dịp sinh nhật hoặc dịp Tết Nguyên Đán, một số mô hình cô cũng có tham gia vào quá trình lắp ghép.
Đại Âm chiêm ngưỡng xong, liền cầm con búp bê cừu đặt ở đầu giường cô lên.
“Thật là trùng hợp, tớ cũng có một con này ” ...Cái này cũng là đồ mà Lâm Trưng tặng.
Vào thời điểm đó, con cừu này rất nổi tiếng, Trần Nghiêu đưa điện thoại di động cho anh xem “Anh ơi, nhìn xem, có phải nó rất dễ thương không?” Lâm Trưng nhìn lướt qua, mặt không có cảm xúc “Ừ.” Nhưng ngày hôm sau, anh đã mua