Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

run lên, Lâm Trưng định rút tay về nhưng cô đã đưa tay giữ lấy.
“...” Lời nói của anh chợt nghẹn lại trong cổ họng.
Cô gái vươn đầu lưỡi hồng hào ra liếm trên cổ tay anh.
Dòng điện tê dại từ trên da truyền đến, trong chốc lát lan ra khắp cơ thể, Lâm Trưng trong vô thức muốn đẩy cô.
Một đôi tay nhỏ mềm mại không chút sức lực, nhưng anh như bị dây leo mềm mại trói chặt, không thể nào động đậy.
Đầu lưỡi có chút mát lạnh của Trần Nghiêu khẽ run lên, lướt qua làn da mỏng manh ở cổ tay anh hết lần này đến lần khác, như khuấy động hồ nước, khiến tầng tầng lớp lớp gợn sóng, làn sóng mở ra khiến anh không thể bình tĩnh được trong một khoảng thời gian dài.
Trần Nghiêu đỏ mặt, trên mi mắt có một nốt ruồi lệ, đôi mắt long lanh như nước pha lê.
Cô nhìn anh, nuốt nước bọt, chiếc lưỡi lướt qua đôi môi đầy đặn để lại vệt nước trong suốt “Anh ơi, còn đau không?” Đôi mắt Lâm Trưng sâu không thấy đáy, thanh âm khàn khàn đến cực điểm “Không còn đau nữa.” Ánh nắng ban mai nhàn nhạt, làn gió khẽ thổi rèm cửa, nhu hòa leo lên người nằm trên giường.
Bàn tay cô gái non mềm như cành mây vừa nảy mầm.
Mềm mại.
Nhỏ gầy.
Trơn nhẵn.
Còn mang theo nhiệt độ cơ thể, phảng phất hương thơm.
Giống như hương hoa, nhưng lại không quá nồng; giống như hương trái cây, lại mang theo mùi thơm nồng nàn .
Một đôi tay như vậy chẫm rãi lướt nhẹ qua cơ thể anh.
Trượt từ tai, qua cổ, qua ngực và dừng lại ở phía bụng dưới.
Một ngọn lửa thiêu đốt được cô khuấy lên, ngọn lửa dần trở nên lớn hơn.
“Anh ơi, còn đau không?” Giọng nói mềm mại của cô gái giống như dây leo, từ bên tai xuyên thấu vào tim anh, trái tim trong lồng ngực kịch liệt nhảy lên.
Hầu kết của anh trượt lên trượt xuống, gian nan mở miệng “...Rất đaụ” Nóng rực, xuất tiết, sưng tấy, khó mà giải tỏa được.
Cô nhẹ nhàng nở nụ cười.
Vừa ngọt vừa mềm như kẹo bông, dễ dàng tan chảy.
Cô cúi người xuống, vươn đầu lưỡi trơn tuột, theo ngón tay mà liếm từng tấc một nơi mà cô cọ qua.
Sự đụng chạm khó nắm bắt dường như làm dịu cơn đau của anh, nhưng lại vô tình làm tăng thêm phần thống khổ.
Không.
Là thoải mái đến tận cùng của sự thống khổ.
Vừa mới chạm một chút liền rút lại.
Không thể thỏa mãn làm cho anh càng thêm đau đớn.
Anh muốn nhiều hơn nữa.
Vì thế, anh thô lỗ duỗi tay ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé lộn xộn kia, đưa tới căn nguyên đau đớn của chính mình.
Dưới sự lôi kéo của anh, bàn tay nhỏ bé non mềm cọ xát mãnh liệt trước dục vọng hung bạo của anh.
Cô hoảng sợ, ngay lập tức kêu lên.
“Á...Anh ơi...Em xin lỗi...” Anh không muốn cô nói lời xin lỗi.
Lông mày nhíu lại.
Anh muốn cô im lặng, dùng tay và lưỡi để xin lỗi anh về nỗi đau do cô gây ra, đồng thời xoa dịu sự bỏng rát này.
Những sợi dây leo mềm mại quấn quanh bên ngoài dần thắt lại.
“Ừm...” Một tiếng gầm khàn khàn trầm thấp thoát ra từ cổ họng anh.
Anh kéo bàn tay thơm mềm khác của cô lên miệng và mũi.
Cảm giác nghẹt thở dâng lên, anh thèm thuồng hít hà mùi thơm của cô, không khí trong phổi như bị ép chặt đến cực điểm.
Cọ sát, cọ sát mạnh mẽ và nảy lửa.
Liếm, liếm nhẹ nhàng, nóng hổi và ẩm ướt.
Chỗ sưng ở lồng ngực và phần thân dưới của anh dường như bùng nổ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡