Chương 18
tích lớn nhất, bán đầy đủ sản phẩm nhất Giang Thành.
Có rất nhiều người, các kệ cao ngăn cách vô số lối đi.
Lâm Trưng một tay đẩy xe hàng, tay kia đặt lên vai Trần Nghiêu, ôm sát cô bên người, vừa rồi một đứa trẻ chạy xung quanh suýt va vào cô.
Trần Nghiêu nhìn xung quanh, tìm kiếm thứ gì đó để mua.
“Bên kia có bơ ” Cô chỉ vào kệ hàng cách đó không xa rồi đi lấy.
Lâm Trưng đứng tại chỗ đợi cô.
Một bóng dáng cao ráo xinh đẹp tiến đến “Anh trai, thật là trùng hợp, chúng ta lại gặp nhaụ” Đó là cô gái đã bắt chuyện với anh tại phòng tập quyền anh ngày hôm qua.
Sau khi Tần Mạnh Kỳ kiểm tra thông tin của Lâm Trưng, hôm đó cô đến trung tâm thương mại gần nhà anh, không ngờ hôm sau lại gặp.
Đây thực sự là duyên phận.
Nghĩ đến đây, nụ cười của Tần Mạnh Kỳ càng sâụ Lâm Trưng hơi nhíu mày.
“Anh ơi...” lúc Trần Nghiêu quay lại, nhìn thấy một cô gái nóng bỏng đang nói chuyện với Lâm Trưng, cô hơi sững sờ kéo góc áo anh, “Đây là ai?” Lâm Trưng còn chưa kịp trả lời, Tần Mạnh Kỳ đã mỉm cười cúi người, cô ta mặc một chiếc váy hai dây, rãnh sâu trên ngực lộ rõ.
Cô đặt hai tay lên đầu gối và chào Trần Nghiêu như đang nói chuyện với một đứa con nít “Xin chào em gái, đây có phải là anh trai của em không?” Lâm Trưng lạnh mặt, không nhìn cô ta, cầm đồ trong tay Trần Nghiêu ném vào trong giỏ, nắm lấy cánh tay cô “Không biết, đi thôi.” Họ đi được vài bước thì cô gái phía sau hét lên “Tôi đã thêm bạn bè trên WeChat, nhớ đồng ý.” Trần Nghiêu ngẩng đầu nhìn biểu hiện của Lâm Trưng, vẻ mặt có chút lạnh lùng, hiển nhiên là anh có nghe thấy.
Hai người di chuyển từ khu gia vị sang khu rau củ, Lâm Trưng hỏi cô “Em muốn mua gì ở đây?” Cảnh tượng vừa rồi luôn ở trong tâm trí Trần Nghiêụ Cô gái ấy hoàn toàn khác với một cô học sinh cấp 3, ăn mặc hở hang táo bạo, thân hình nóng bỏng, hàng mi dài rậm rạp khiến người xem chảy nước mắt.
Nếu là một cô gái như vậy, Lâm Trưng có thể làm ngơ sao?
Với góc nhìn của một phái nữ, Trần Nghiêu phải thừa nhận rằng cô gái vừa rồi quá hấp dẫn.
“Trần Nghiêu?” “Dạ?” Cô hoàn hồn, vội vàng ngoảnh mặt đi chỗ khác vì sợ bị nhìn thấy điểm bất thường.
“Em đang nhìn bông cải xanh.
Chúng ta mua một ít bông cải xanh nhé?” Lâm Trưng ở một bên đợi cô chỉnh lại túi.
Trần Nghiêu bình tĩnh lại rồi cầm bông cải xanh đi đến chỗ anh.
Lâm Trưng đang nhìn xuống điện thoại, khóe miệng hơi câu lên, nếu không phải quen biết anh từ lâu thì sẽ không thể nhìn ra được lúc này tâm trạng của anh đang rất tốt.
Anh đang nhìn cái gì vậy?
Đang nói chuyện với cô gái đó?
Tim như thể bị một cái gai nhỏ đâm vào, Trần Nghiêu siết chặt túi hàng, hít một hơi thật sâu rồi bước tới.
“Anh trai đang nhìn gì vậy?” Cô giả vờ thoải mái.
Lâm Trưng tắt máy, không để ý đến nụ cười trên môi mình “Chuẩn bị xong chưa?
Em còn muốn mua gì nữa không?” Anh không trả lời câu hỏi của cô, là anh không muốn cô biết hay anh cảm thấy cô không cần thiết phải biết?
Về đến nhà, Lâm Trưng mở tủ lạnh, xếp những thứ mua được thành từng loại “Rửa sạch anh đào, em có thể ăn trước, bữa ăn sẽ chuẩn bị xong ngay thôi.” Trần Nghiêu rửa sạch anh đào, nhặt một quả đưa