Chương 9
mím môi, nhưng sẽ không bao giờ nói lời khó chịu nữa.
Trần Nghiêu nằm trên bàn học, nhớ lại trước đây lúc anh hướng dẫn ôn tập trước kỳ thi năm lớp 8, Lâm Trưng tức giận đến mức gân xanh trên trán nổi lên dữ dội, nhưng vẫn cố gắng hết sức bình tĩnh để dạy cho cô.
Khóe miệng bất giác nhếch lên, trong mắt hiện lên ý cười ngọt ngào.
Nhưng ngay sau đó, cô đứng thẳng dậy khỏi bàn, bây giờ họ vẫn đang chiến tranh lạnh Lâm Trưng chỉ sẵn lòng dạy kèm vì sự ép buộc và thủ đoạn của cô, anh thực sự không muốn.
Lần này cô không chọc phá anh nữa, chắc anh sẽ vui vẻ lắm.
Trần Nghiêu cúi đầu úp mặt vào tay, càng nghĩ càng chán nản.
Dường như là vậy.
Lần nào cô cũng là người chủ động đến tìm anh, chọc phá anh, ồn ào đến mức khiến anh mất bình tĩnh.
Cô đã quen với sự giúp đỡ của anh, nhưng anh không cần phải giúp cô.
Trước đây Trần Nghiêu chưa từng suy nghĩ tới điều này.
Phát hiện đột ngột khiến cô bị sốc.
Từ khi nào trong tiềm thức cô đã cho rằng anh nên thế này hay thế kia.
Còn anh thì sao?
Anh không cần phải làm như thế.
Sự bất bình và khó chịu đột ngột kéo tới, cùng với cảm giác khó xử khi hai người họ phớt lờ nhau trong vài ngày qua.
Trần Nghiêu khẽ khóc.
Lâm Trưng gõ cửa hai lần nhưng hình như cô không nghe thấy.
“Trần Nghiêu?
Sao em lại khóc?” Cô vội vàng lau mặt “Anh...Ai cho anh vào?” “Em không nghe thấy tiếng gõ cửa à?” Cô đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, liền vội vàng đứng dậy chạy tới đầu giường, cầm áo phông màu xám ném qua “Trả lại áo cho anh.
Không còn việc gì nữa chứ?
Em muốn yên tĩnh ôn tập.” Thiếu chút nữa thì bị anh phát hiện.
Tối qua vì tức giận anh không đến xin lỗi cô, cô đã mặc áo của anh vào con búp bê cừu và đánh lên nó nhiều lần.
Lâm Trưng mất cảnh giác, chiếc áo bay thẳng vào mặt, mùi hương của thiếu nữ xông vào mũi.
Anh đưa tay ra gỡ áo xuống, cố gắng hết sức để nói chuyện một cách ôn hòa “Anh đến xem em có muốn làm toán không.
Tại sao em không trả lời tin nhắn?” Không thấy cô đang giận anh sao?
Không phải họ đang chiến tranh lạnh à?
Tại sao anh ấy vẫn nói chuyện với giọng điệu như không có gì xảy ra vậy?
Trần Nghiêu càng ngày càng cảm thấy ủy khuất.
“Anh không muốn nói chuyện với em, tại sao lại muốn cùng em học kèm?
Em sẽ không làm phiền anh nữa đâu ” Khi nói những lời này, nước mắt không không kìm được rơi xuống.
Lâm Trưng khẽ cau mày, anh đau đầu “Anh nói không muốn nói chuyện với em khi nào?” “Anh có Chính anh ghét bỏ em vì em đã mặc quần áo của anh.
Không cho em sử dụng phòng tắm của anh.
Nói chuyện với anh anh cũng làm ngơ không thèm để ý đến.” Trần Nghiêu bước tới đẩy anh ra, “Em không muốn quan tâm đến anh nữa, anh mau đi đi.” Anh dễ dàng nắm cổ tay Trần Nghiêu “Đừng làm rộn, để anh giúp em xem toán.” Trần Nghiêu giãy dụa “Không phiền anh giúp, thả em ra ” Lâm Trưng rất mạnh, cô không thể thoát ra với một chút sức lực này.
Trần Nghiêu vừa lo lắng vừa khó chịu, cúi đầu, há mồm cắn vào cổ tay của anh.
Lâm Trưng đau đớn rít lên “Trần Nghiêu ” “Buông ra, anh ra ngoài đi ” Hốc mắt của cô đỏ bừng, giọng nói kìm nén.
Lâm Trưng cau mày, giọng điệu lạnh lùng “Em chắc chứ?” “Phải