Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

Tuân ngồi ở mép giường, tay lại chui vào khe hẹp phía dưới của nàng “Lục Nhi, ta lấy ra cho nàng, chỗ kia không thể chứa nhiều đến vậy.” Bàng Lục Nhi không chịu, che huyệt tại, nàng nỉ non không cho hắn tiếp tục nữa.
“Ngươi đi đun chút nước nóng đi.” Nàng sai bảo hắn.
Những ngày đầu tháng là thời kỳ nguyệt tín của Bàng Lục Nhi, tháng này vẫn chưa có.
Trước một ngày Trịnh Tuân đi, Lục Nhi nhét vào túi Trịnh Tuân 50 lượng bạc.
“Lục Nhi, bạc trên người ta cũng đủ dùng rồi, Phủ Châu bên kia cho ta 20 lượng, ta còn đi chép sách, viết bảng hiệu cho người ta nữa.” Trong làng không biết gì lại tung tin vịt, nói Bàng Lục Nhi bán đất đều đưa cho Trịnh Tuân.
Lục Nhi sắp xếp xong hành lý, chỉ nói “Nó là của ngươi, ngươi đừng bận tâm quá.” Trịnh Tuân muốn đi Chân Định để bái biệt Huyện lệnh Hoàng Tổn.
Bàng Lục Nhi đem theo công văn khế ước ở rể năm đó lập, họ thuê chiếc xe la lên nha phủ.
Quan phủ của nha môn đang định tiếp nhận đồ trong tay Bàng Lục Nhi, sắc mặt Trịnh Tuân bên này đột nhiên thay đổi, hắn đưa tay giật lấy, cúi đầu đọc kỹ.
Mặt Trịnh Tuân đen lại, nói với quan sai “Thứ lỗi, phu thê ta còn có chút chuyện cần bàn bạc lại.” Hắn mang Bàng Lục Nhi ra xa.
Phu xe thấy hai người ra tới vội hỏi “Phải đi rồi sao?” Trịnh Tuân nhìn hắn, móc hai đồng tiền đưa qua “Làm phiền ngươi sang bên kia uống ngụm trà đợi ta.” Chuyện là Trịnh Tuân thấy công văn trong tay Bàng Lục Nhi viết ba chữ “Phóng thê thư”.
Người lập thư là Trịnh Tuân, người ở làng Đại Trại, huyện Chân Định, quận Thường Sơn.
Năm Hi Hoà thứ nhất theo lời mai mối đến ở rể nhà Bàng thị cùng làng.
Càn là nam, khôn là nữ, ban đầu đôi bên tình ý hài hoà, nhưng có hợp rồi cũng có tan.
Nay phu quân Trịnh Tuân viết, nếu phụ nhân có thai, hài tử sinh ra là người Bàng thị.
Hai người tự do kết hôn, lấy thư này làm bằng chứng.
“Lục Nhi, đây là ý gì?” Trịnh Tuân túm chặt tay cánh nàng.
Đầu đường vô cùng náo nhiệt.
Bàng Lục Nhi cười lạnh “Ta đã đồng ý với cha ta, chỉ chiêu tế tới cửa, ngươi đã có suy nghĩ muốn đổi ý vậy thì không thể làm rể của Bàng gia được nữa.
Sau này ngươi ở kinh thành xa xôi cưới một thê tử môn đăng hộ đối không phải càng tốt hơn sao?” Nàng tránh tay hắn ra.
Bàng Lục Nhi đã quen làm nông, sức lực cũng không yếụ “Lục Nhi, nàng hận ta?
Vì sao?” Trịnh Tuân tự nhận thấy bản thân mình chưa bao giờ làm chuyện có lỗi với nàng, mặc dù lúc đầu là hắn không cam tâm cưới nàng thật.
Nhưng dù sao tiểu thê tử dung mạo xinh đẹp như vậy, thành thân đã bốn năm, sao có thể nói không có chút tình cảm nào được.
“Là bởi vì Phùng Thương kia sao?” Chẳng lẽ thấy Phùng Thương góa vợ, Bàng Lục Nhi liền động tâm sao?
Trịnh Tuân không thể quên ngày đó bộ dạng Bàng Lục Nhi sướt mướt nhìn Phùng Thương, trong lòng hắn mơ hồ sinh nghi, cho nên hắn cố ý đứng ở đầu làng chờ nàng.
Bàng Lục Nhi cảm thấy ngây ngốc.
Nàng nhớ đến cảnh tượng sau khi chết của mình, quả thật có nghĩ đến muốn ở bên cạnh Phùng Thương.
Nhưng nhìn thấy nỗi hoảng sợ trong mắt Trịnh Tuân, nàng lại chột dạ.
Trịnh Tuân đột nhiên cười tự giễu, khó trách gần đây nàng đối với mình tâm tình xao nhãng, thì ra đã sớm có tính toán.
Hắn đem


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡