Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 28

nhìn thấy vẫn có cảm giác kích thích.
Anh không có cảm giác với người khác, chỉ như vậy với Hồ Già.
"Sao cậu cứ lén nhìn tôi hoài vậy?" Hồ Già quay lưng về phía anh chải tóc, phía sau cô như mọc thêm mắt.
Điền Tư không nói gì, anh ngừng lại một lúc, bên ngoài là tiếng xào bài kịch liệt, càng làm cho anh và Hồ Già bên trong trở nên yên tĩnh.
Đợi khi Hồ Già quay lại về phía anh, Điền Tư mới nói với cô "Là vì cậu không nhìn tôi, nên mới có vẻ như tôi lén nhìn cậụ" "Nực cười, vậy tất cả là lỗi của tôi à?" Hồ Già nhíu mày cãi lại anh.
"Không phải là ý đó." Trong lòng anh giấu tâm sự nhưng trên mặt vẫn mỉm cười.
Hồ Già ném cây lược lên bàn trang điểm.
Cô trực tiếp hai bước nhập làm một, ngồi xuống đùi Điền Tư.
Hồ Già vừa thoa kem dưỡng thể, mùi hương thơm ngọt tràn vào khoang mũi, anh né ra sau, tay lại hờ hững đỡ lấy sau eo cô.
"Cậu đừng giỡn nữa." Điền Tư nhíu mày, nhẹ nhàng nói, ngoài cửa vẫn có tiếng mẹ cô đang nói chuyện, bà ở rất gần họ.
"Xì, ở đây chỉ có một cái ghế, cậu ngồi rồi, vậy tôi chỉ có thể ngồi lên đùi cậu thôi." Tư thế của hai người quá ám muội, nhiệt độ cơ thể cô thiêu đốt lên người anh.
Nhất là váy của cô còn ngắn, ngồi xuống là vén lên cao.
"Vậy tôi đứng dậy, cậu ngồi xuống đi." Điền Tư kiên trì nói.
Hồ Già bực mình "Cậu làm phiền nữa là bây giờ tôi sẽ cởi hết quần áo rồi ngồi lên người cậu rên." Điền Tư im lặng.
Anh liếc nhìn cửa, may mà Hồ Già đã khóa cửa rồi.
"Vậy cậu đừng cựa quậy lung tung, tôi sợ cậu ngã." Hồ Già hừ một tiếng.
Ván mạt chược bên ngoài như đã tan cuộc.
Người ngoài đó vẫn lải nhải nói chuyện linh tinh, như là đang ăn khuya.
"Nhà cậu thường xuyên thế này à?" Điền Tư không kìm được, nhẹ giọng mà hỏi Hồ Già, trong lời nói là sự lo lắng.
"Gần như vậy." "Vậy cậu ngủ như thế nào giờ?" "Trước khi ngủ thì nổi điên mà đuổi hết bọn họ đi chứ sao." Hồ Già lười biếng dựa vào lòng Điền Tư, ngửi ngửi cổ anh, một mùi gỗ nhẹ nhàng, hương vị phương Đông vô cùng kín đáo.
"Mẹ nó, cậu lén xịt TF hay Armani vậy?
Trước kia tôi đã định nói rồi, thằng nhóc cậu cũng khá mưu mô đấy." Điền Tư bị cô trêu trọc mà không biết nên khóc hay cười, "Nói gì vậy chứ." "Cậu cũng giả nai lắm đấy, cứ giả vờ tiếp đi." "..." Điền Tư cảm thấy cạn lời.
"Mười một giờ rồi, cậu không buồn ngủ à." Điền Tư muốn giục cô đi ngủ.
Hồ Già vốn định nói mình hơi buồn ngủ một chút, nhưng lại thay đổi giọng điệu châm chọc nói "Không buồn ngủ, buổi chiều bị trai lạ bắn vào, tức đến mức mất ngủ." "...
Đều là lỗi của tôi, rất xin lỗi." Điền Tư sâu sắc xin lỗi lại một lần nữa, tai cậu lại đỏ ửng lên.
Hồ Già không nói gì mà tiếp tục dựa vào người anh, ngôn ngữ cơ thể của hai người vẫn vô cùng thân mật.
Điền Tư nhìn mái tóc rối bù của Hồ Già như đang suy nghĩ điều gì.
Anh cựa quậy chân, đỡ cô ngồi dậy.
"Sau này chúng ta đừng làm chuyện đó nữa." Cuối cùng Điền Tư cũng nhẹ giọng nói với cô, nhìn cô từ dưới lên trên.
"Tôi không hiểu, không phải cậu cương cứng nói muốn nữa, muốn nữa sao, người sướng đến mức xuất tinh đâu phải là tôi." Cô nói.
"Nên tôi mới nói như vậy là không đúng, tiếp


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡