Chương 18
là anh đồng ý cho tôi ngủ nhờ ở đây một đêm rồi đúng không?” Tưởng Phóng khẽ hít một tiếng.
Người phụ nữ này đúng là quá yên tâm về anh.
Tần Dao vẫn đang xem TV ở phòng khách, từ lúc đọc mấy tin nhắn mới nhận trên điện thoại thì cứ thất thần, ôm khư khư một gói khoai tây chiên to, nhai hết miếng này đến miếng khác như một cái máy nạp thức ăn vô cảm.
Người cô ấy ở đây, nhưng hồn chắc chẳng biết bay đi đâu mất.
Trước đó Tần Oản đã gọi điện báo cho bác gái, bác vẫn rất kích động, nói con gái từ nhỏ đến lớn chưa từng phản nghịch như vậy.
Bác trai Tần Khải Vinh quá nửa đời người mới có Tần Dao, cả nhà nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, muốn sao có sao muốn trăng có trăng, hận không thể chiều theo cô ấy mọi thứ.
Cũng vì Phương Bình nhiều lời, hôm đó nhìn thấy nam sinh đi cùng Tần Dao ăn mặc giản dị, không giống con nhà giàu, nên dặn con gái phải biết đề phòng.
Bà thấy nhiều lòng người hiểm ác, biết con gái còn non nớt chưa trải đời, không muốn cô bị lợi dụng.
Tần Dao chẳng những không nghe lọt, còn nổi nóng với bà, cảm thấy mẹ có định kiến, nhất quyết bắt mẹ phải xin lỗi người ta.
Phương Bình tức không chịu nổi, càng thấy con gái bị người ta mê hoặc, ngay tại chỗ bắt cô ấy chia tay, cắt đứt qua lại hoàn toàn.
Thái độ Tần Dao lại càng kiên quyết hơn, trực tiếp chọn bỏ nhà đi.
“Chị...” Tần Dao ăn gì cũng không thấy ngon, mím môi, “Em đã vì anh ấy mà bỏ nhà đi rồi, sao Đầu Gỗ lại không vui?” Còn nhắn tin, nghiêm giọng mắng cô một trận.
“Đầu Gỗ” trong miệng Tần Dao chắc là cậu bạn trai nhỏ của cô ấy.
Thấy cô ấy đáng thương tội nghiệp, Tần Oản trầm ngâm một lúc, “Vậy chứng tỏ suy nghĩ của cậu ấy chín chắn hơn em, bỏ nhà đi không giải quyết được gì, chỉ làm mâu thuẫn hai bên thêm gay gắt.” “Vậy là em làm sai sao?” Tần Dao càng thấy tủi thân.
Tần Oản sờ gò má còn non nớt của em gái, “Em không sai, ít nhất em đã bày tỏ thái độ của mình, nhưng chuyện gì cũng nên biết điểm dừng.” “Hồi trước chị yêu sớm, chẳng phải cũng có một đoạn yêu sống chết, làm ầm ĩ lớn lắm sao, cuối cùng thì sao?” Tần Oản cảm thấy mình cần đính chính một chút, chuyện này sao lại bị thêm mắm dặm muối thành thế.
Cô vừa mở miệng định trả lời thì thoáng thấy bóng người bên cạnh, là Tưởng Phóng đi ra phòng khách lấy nước.
Anh không nhìn sang đây, nhưng Tần Oản lại nghẹn họng một lúc lâu, vẫn không trả lời được.
“Không nên hỏi chị mới đúng, nếu lúc đó chị thành thì đã chẳng có chuyện của anh rể rồi.” Tần Dao thở dài ngắn than dài, nhưng rất nhanh lại chấn chỉnh tinh thần, “Nhưng em khác chị, em với Đầu Gỗ là tình yêu đích thực, không dễ gì bị chia rẽ đâụ” “Em, em vẫn nên đi ngủ sớm đi.” Nói tiếp nữa, Tần Oản không biết cô còn có thể thốt ra câu gì.
Khó khăn lắm mới dỗ được Tần Dao đi ngủ, Tần Oản cả người lẫn tinh thần đều mệt rã rời.
Ban ngày cô ham ngủ, nhưng đồng hồ sinh học lại rất đúng giờ, đến giờ là buồn ngủ, lúc này mí mắt đã nặng trĩu không mở nổi.
Tần Oản mở cửa phòng, ôm một tấm chăn mỏng sang, thấy Tưởng Phóng đang nghe điện thoại nên cũng không dám lên tiếng, ngoan ngoãn hoạt động trong một góc nhỏ ở sofa.
Tưởng Phóng thấy cô