Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

lóc, “Anh Uông…anh Uông, thật ra từ lúc nhỏ, em đã…thích anh rồi.
Anh không cảm nhận được sao?
Em thường nói chuyện cay độc với anh, chính là bởi vì em xấu hổ.
Hồi đấy, còn chưa nói chuyện thì anh đã đi rồi, em khóc lóc vài ngày, sau đó còn hỏi bố em xem có số điện thoại của anh hay không…Nhưng anh bây giờ…Triển Triển rất sợ…” Lúc Hứa Triển nói ra hai chữ “Triển Triển”, quai hàm cứng ngắc, đầu lưỡi tê dại.
Cô đã đến giới hạn rồi, nếu kiểu gọi của thanh mai trúc mã không gợi được sự mủi lòng của tên họ Uông, thì cô sẽ sống mái một phen, cùng đi đầu thai luôn Tên họ Uông này là kẻ lắm tiền Loại con gái nào mà chưa từng thử qua?
Chỉ tại cô xui xẻo, dễ dàng bị người ta lừa.
Nhưng có vẻ tên này không còn mấy hứng thú cho lắm.
Xem ra chiêu dỗ ngọt này có tác dụng.
Ánh mắt Uông Nhất Sơn thẫm lại, anh ta ôm Hứa Triển rồi lăn ra giường, ghì chặt cô vào lòng, đôi môi mỏng hung hăng ngấu nghiến môi Hứa Triển.
Hứa Triển cứng đờ người, để mặc cho anh ta hôn, lại vô thức đưa lưỡi hùa theo anh ta.
Hôn hít một lúc, khi Hứa Triển suýt nghẹt thở, Uông Nhất Sơn mới chịu thôi.
“Vậy thì…anh Uông, anh tháo sợi dây này cho em đi Đau tay quá.” “Triển Triển, anh Uông cũng rất muốn thả em, đáng tiếc là anh Uông quá hiểu Triển Triển rồi, cái miệng này của em không nói thật được lấy một câu ” Nói xong, tay Uông Nhất Sơn tăng thêm lực, càng ghì chặt Hứa Triển xuống giường hơn.
Hứa Triển dừng bước, giờ đã rõ ràng.
Cô là Tề Thiên Đại Thánh, là con khỉ bị người ta giam trong lòng bàn tay.
…..
Trước kia, cô vẫn nghĩ mình mạnh mẽ và đầy kinh nghiệm, đáng tiếc là những chuyện cô đã trải qua chưa phải là gió bão gì to tát, quan trọng hơn là trước giờ cô chưa gặp phải một tên biến thái như thế này.
“Con gái là phái yếu trời sinh.” Dường như đến giờ Hứa Triển mới cảm thụ được câu nói này.
Cả người cô bị trói trên giường như con gà con, quần áo thì bị lột sạch sẽ.
“Em cho anh Uông tín vật đi đã…” Hai chân cô bị gập xuống, ánh đèn sáng chói trên điện thoại chớp nhoáng.
Hứa Triển chỉ có thể vừa khóc vừa kêu la, bất lực nhìn cơ thể trần trụi của mình hiện lên màn hình điện thoại… Dường như đã nghịch đủ rồi, rốt cuộc tên họ Uông cũng buông chân cô, rồi hấp tấp thả con quái vật ra.
Hứa Triển cực kỳ căng thẳng, còn đang sợ anh ta sẽ dùng con quái thú đó để tra tấn mình.
Thế nhưng, anh ta chỉ cọ tới cọ lui giữa hai chân cô một lúc, cuối cùng phun một dòng chất lỏng hoi nồng lên bụng cô.
Có lẽ tên khốn đã cảm thấy thỏa mãn, sau khi chơi đùa cô như một con búp bê thì lại ôm cơ thể vẫn bị trói của cô chìm vào giấc ngủ.
Hứa Triển cảm giác hai mắt mình đã sưng vù, bữa tối lại ăn quá no nên gần như máu đang dồn xuống dạ dày.
Còn chưa kịp tự xót thương mình, cô đã nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ chập chờn lúc tỉnh lúc mê, giấc mộng cũng vụn vặt đứt quãng.
Lúc mơ màng tỉnh lại, cô cố gắng nhớ về những chuyện có liên quan đến anh ta…Trong đầu cô quẩn quanh một suy nghĩ Hứa Triển cô đã đắc tội gì với tên khốn họ Uông này?
Cô mơ hồ nhớ lại mười năm trước.
Còn nhớ sau lần bị xe đâm, sau khi Uông Nhất Sơn bị ngoạm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡