Chương 6
tuổi.
Đừng nhìn vào cái tuổi mười hai, ấy vậy mà đã có bằng lái rồi.
Không chạm mặt không quen, từ đó Hứa Triển đã quyết định lấy việc ghét bỏ thằng nhãi phiền phức này làm nhiệm vụ cả đời.
Bát tự của hai người vốn không hợp.
Hồi đó có cãi nhau một trận ầm ĩ, Hứa Triển nhanh mồm nhanh miệng, giọng con gái lại cao, âm vực rộng, thu hút sự chú ý của rất nhiều công nhân đang trong giờ nghỉ trưa.
Bát tự Là một cách xem số mệnh của Trung Quốc.
Thằng nhãi biết không thắng nổi, còn định ra tay đánh cô.
Đáng tiếc, Hứa Triển đã được rèn luyện kinh nghiệm tránh quả đấm thép của ông bố dượng, nhìn nắm tay cậu ta mà cứ nghĩ là trẻ con đang muốn đập vỡ cái gì đó.
Tận dụng lợi thế, cô đè lên cánh tay cậu ta, găm lên vai cậu ta dấu ấn “đinh ba chọc thịt”.
Còn nhớ, lúc đó có mấy người đến kéo cô ra, hai chân cô cách khỏi mặt đất nhưng vẫn không chịu nhả răng.
Từ khi đó, hai người chính thức xây mối hiềm khích.
Cũng may là ông chủ hầm than rất biết nghĩ, chắc một phần cũng vì con trai mình bị một đứa con gái nhỏ tuổi hơn hai tuổi cắn ác đến thế, ông ta không hề đến hỏi tội cô, trái lại còn đánh con dã man như tiêm một liều vắc xin cho chó dại, sau đó thì mặc kệ.
Đáng tiếc, thằng nhãi đó không sợ bố chút nào, còn không thèm giữ lại tí ti sĩ diện đàn ông, cứ đến ngày nghỉ là lại chạy tới ngáng chân cô… Nếu không phải vì cậu ta, cô có bị ngã làm rơi thức ăn không, có bị bố dượng cầm đũa vụt vào mặt không?
Nếu không phải vì cậu ta, cô có bị mấy thằng ranh con ném xuống cái rãnh đóng băng hôi thối suýt nữa không ra được không?
Nếu không phải là vì cậu ta, cô có suýt nữa bị chôn sống trong hầm than?… Rốt cuộc, một đoạn hồi ức lại ùa về như sóng.
Cũng may là sau những chuyện đó, ông chủ kia đã bán hầm than rồi đưa con rời khỏi huyện.
Nếu không, Hứa Triển cô có còn được sống khỏe mạnh đến giờ?
Nghĩ thế, cô mới thấy vừa rồi vẫn còn tử tế chán với tên kia Có điều, ông trời cũng thật bất công.
Thằng nhóc gầy tong teo năm đó đến giờ lại trở nên cao lớn, đẹp trai, cả người tỏa sáng.
Còn cô thì ngược lại, ngoài cao thêm được có vài phân thì quả thực là ngừng lớn.
Chẳng trách, anh ta liếc mắt một cái đã nhận ra cô, còn cô thì mãi cũng không nhận ra anh ta.
Trở lại phòng ngủ.
Ba cô chị cùng phòng chắc đã đi học.
Nhìn đống quần áo bừa bộn trên giường cô mới nhớ ra, vừa rồi đi vội quá, cô còn quên chưa đòi lại cái vali.
Hứa Triển bực bội giậm chân, vừa mở hàng đã lỗ vốn, đúng là đen đủi Định chạy ra chỗ đó, nhưng cô thật sự không muốn gặp lại cái tên Uông tiểu nhân kia nữa.
Nghĩ như vậy, cô chạy ra ban công, lúc nhìn xuống mới phát hiện ra, hướng nhìn của ban công chếch thẳng ra sân tập hồi nãy cô vừa rời đi.
Chiếc xe màu cà phê vẫn đỗ ở đó.
Uông Nhất Sơn dựa vào xe, nhìn chằm chằm vào cánh cửa nách, không biết đang nghĩ gì mà vẻ mặt rất thâm trầm, thỉnh thoảng còn để lộ ý cười khó hiểụ Vẻ mặt phức tạp này khiến Hứa Triển chợt rùng mình.
Thằng nhãi thối, đẹp trai lên cũng vô dụng thôi, cái bản mặt ngứa mắt thật ra vẫn chẳng thay đổi gì so với hồi bé.
Đúng lúc này,