Chương 5
ổn hơn nhiềụ “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Nam lão gia tử hỏi, “Đang yên đang lành sao con bé lại bỏ trốn?” Ba Nam liếc mẹ Nam một chút, rốt cuộc không nói ra, giữ lại một con đường sống “Chắc con bé nhớ nhà, dù sao vừa mới tới nhà họ Nam, mọi thứ còn rất lạ lẫm, nên tâm tình cũng không ổn định.” Nam lão gia từ chậm rãi mở mắt, ánh mắt không đục ngầu như những ông lão cùng tuổi, ngược lại còn sắc bén hơn cả ba Nam.
“Con bé ở đây cũng được hai tuần rồi mà tâm tình vẫn còn bất ổn?
Con nghĩ ba sẽ tin sao?” Ba Nam nghe thấy trọng nói của cha mình có chút nghiêm khắc, nên vội vàng lắc đầu “Dạ không, chỉ là…” Nam lão gia tử nâng cây gậy trong tay lên, chỉ về phía mẹ Nam, nói “Đến con nói.” Mẹ Nam ngày thường không sợ trời không sợ đất, nhưng lại rất sợ ba chồng, thấy ông chỉ về phía mình, lập tức có chút căng thẳng.
“Ba, cũng không có gì, chỉ là…” Lúc này, lão quản gia hùng hùng hổ hổ chạy vào.
“Tìm được rồi Tìm được nhị tiểu thư rồi ” Lúc Nam Từ được đưa trở về trông cực kỳ chật vật, hai mắt bị cát bụi bay vào mắt đỏ lên, lúc này trông rất đáng thương.
Trên váy cũng dính đầy đất cát, khuỷu tay và đầu gối cũng bị trầy xước, lúc ra ngoài thì trông khỏe mạnh tươm tất, bây giờ lại trông tất tàn tạ.
Nhưng chướng mắt nhất chính là trong tay cô còn cầm cái túi xách mang từ quê lên.
Ban đầu mẹ Nam muốn ném cái túi đi, nhưng cô một mực muốn giữ lại, giờ phút này lại thấy nên mẹ Nam cực kỳ tức giận.
“Con cầm túi xách muốn đi đâu?” Rốt cuộc mẹ Nam không thể duy trì được vẻ sang trọng thường ngày nữa, giọng điệu lúc nói có chút nặng nề.
Nam Từ cúi đầu, nhìn chằm chằm sàn nhà không nói chuyện.
Mẹ Nam nhìn thấy bộ dạng chống đối của cô, cơn tức giận càng tăng lên, chuẩn bị mở miệng dạy dỗ cô một trận, lại bị Nam lão gia tử chặn lại.
So với ba Nam và mẹ Nam, thì Nam Từ và Nam lão giao tử không tiếp xúc nhiều, chỉ gặp nhau mấy lần, mỗi lần gặp ông đều đóng vai một ông già ôn hòa hiền lành trong nhà.
Lúc này ông cũng giống như ngày thường, cười với Nam Từ.
“Tiểu Từ có chuyện gì sao?
Đêm hôm khuya khoắt thế này lại muốn bỏ đi?” Nam Từ nghe thấy, lẳng lặng ngẩng đầu nhìn Nam lão gia tử một chút, thật lâu sau lại cúi đầu, nói “Con không có bỏ đi, con chỉ muốn đi vứt hành lý.” Mẹ Nam đương nhiên không tin, vừa muốn mở miệng chất vấn, thì đã bị Nam lão gia tử nói trước.
“Hành lý có làm sao đâu mà con lại vứt đi?” Nam Từ trả lời “Những đồ này quá rách nát, Ngô Từ có thể giữ lại, nhưng Nam Từ thì không.” Câu trả lời này đương nhiên khiến Nam lão gia tử rất hài lòng, ánh mắt của ông dành cho Nam Từ cũng thay đổi một chút.
“Lần sau mấy chuyện này chỉ cần giao người giúp việc trong nhà làm là được rồi, con nhớ kỹ, bây giờ con đã là nhị tiểu thư nhà họ Nam rồi, muốn cái gì làm cái gì đều có thể nói thẳng, không ai trách cứ con hết.” Nói đến đây, Nam lão gia tử lại cười cười, “Còn nữa, lần sau không được ra khỏi nhà lúc nửa đêm nữa.
Hôm nay biết con đi chưa được xa, cho nên mới nói người trong nhà đi tìm, mặc dù thế lực nhà họ Nam chúng ta có lẽ không