Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

gần người đàn ông trung niên.
“Ông là người phản bội tôi, còn dám xin tôi tha thứ, lá gan cũng lớn đó.” Nói xong, nhẹ nhàng nâng giày đặt trên bàn tay người đàn ông trung niên, một lát sau, một âm thanh nứt xương truyền ra, kèm theo tiếng hét đau đớn.
Người đàn ông chậm rãi đứng dậy, nhận lấy khăn tay từ trợ lý đứng gần đó, chậm rãi lau tay, sau đó ném khăn tay xuống đất.
Anh đứng trên cao nhìn xuống đối phương, giống như nhìn một con kiến sắp chết.
“Về nói với ông chủ của ông biết, nếu như còn muốn tiếp tục sống những ngày yên bình trong nhà họ Hoắc, thì bớt kiếm chuyện với tôi đi.” Nam Từ cảm giác được nguy hiểm, vô thức lùi về sau hai bước, định bỏ chạy, nhưng lúc này, người đàn ông kia đã xoay người về phía cô.
Bốn mắt nhìn nhau, một cảm giác lạnh lẽo truyền từ bàn chân đến thẳng đỉnh dầu Nam Từ.
Người này… Chính là người đàn ông ngồi ở ghế sau trong chiếc xe đêm hôm qua Chân cô thay đại não quyết định, nhanh chóng chạy ra cửa, vừa chạy vừa tê cả da dầu, lỗ chân lông toàn thân cũng giống như nở ra hết mức.
Trong lòng cô chỉ có một ý nghĩ… Phải chạy thoát bằng mọi giá Cô chạy một mạch tới cửa, mắt nhìn thấy tay đã cầm được tay nắm cửa, cánh cửa phòng cũng nặng nề được cô kéo ra một khe hở.
Mà đúng lúc này, một bàn tay yên lặng vươn tới trước, ấn ở trên cánh cửa.
Người đứng đằng sau có vẻ như chỉ cần dùng sức một chút, đã có thể đóng được cánh cửa Nam Từ đang mở ra.
Cô chỉ cảm thấy sau lưng có một cỗ thân nhiệt đang bám lấy mình, mang theo mùi đàn hương nhàn nhạt.
Bàn tay vừa mới chặn cánh cửa của anh hạ xuống, chuẩn xác bóp lấy cằm Nam Từ.
Anh dùng sức một chút, đã có thể xoay được gương mặt nhỏ nhắn của Nam Từ lại.
Hoắc Lâm từ trên cao liếc nhìn cô, dưới đôi kính gọng vàng chính là đôi mắt khẽ cười khiến người khác sợ hãi.
“Lại là cô.” “Lại là cô.” Lại là…??
Nói như vậy, người đàn ông này cũng nhớ rõ hai người đã gặp nhau đêm hôm qua?
Nam Từ không tự chủ được lui về phía sau một chút, cô cảm thấy được người đàn ông này nhớ rõ thì chẳng có chuyện gì tốt lành.
Mặc dù cho đến bây giờ, thì đây là lần thứ hai cô gặp anh, nhưng cả hai lần gặp đều khiến cô chấn động.
Tối hôm qua thiếu một chút nữa là cô bị xe anh đụng chết rồi, mặc dù cô chạy ra ngoài chặn xe là không đúng, nhưng nhìn tài xế không có chút ý tứ giảm tốc độ, chắc chắn cũng là mệnh lệnh của người đàn ông này Tại sao người đàn ông này có thể đánh người ta bị thương, mà nét mặt vẫn lạnh lùng như không có gì Hoắc Lâm nhìn thấy cô đang sợ hãi, đuôi lông mày nhích lên một chút, nở nụ cười đẹp đến mức mê người.
“Tránh cái gì?
Lúc trộm thẻ phòng của tôi không nghĩ tới sẽ bị phát hiện sao?” Nam Từ nuốt nước miếng, giương mắt, cả gan đối mặt với anh.
“Không phải, có lẽ người nhà tôi cầm nhầm thẻ phòng, tôi thật sự…” Hoắc Lâm không cho cô nói hết câu, lại hỏi “Nhà họ Nam biết cô tới đây sao?” Nam Từ cũng không ngu ngốc đến mức này, mặc dù cô biết lúc này lôi Nam Châu ra là chính xác nhất, dù sao cũng là cô ta làm chuyện xấụ Nhưng cô cũng hiểu rõ, một khi sự tình hôm nay bị lộ ra, thì người đàn ông trước


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡