Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

lộ mặt mày dữ dằn trước mặt Thẩm Liệt, nhưng cô thực sự không chịu nổi.
Thất vọng, xấu hổ, ngọn lửa giận dữ tích tụ từ nhiều năm yêu đơn phương tất cả dồn nén lại một chỗ, rồi bùng nổ.
Cô dùng hết sức giằng ra khỏi anh, nhìn thấy gì là ném đó, như kẻ mất trí, hoàn toàn không kiểm soát được cơn phẫn nộ của mình.
Rất nhanh, mặt đất ngổn ngang.
Trong suốt quá trình đó, không biết là không dám hay không muốn, Thẩm Liệt ngồi im trên sofa, không hề ngăn cản cô.
Cuối cùng, cô đạp mạnh cửa bước ra.
“Tôi nghe lời anh, đang tìm đấy thôi.” Câu nói đó trong tai Thẩm Liệt nghe thật chói tai.
Tính cách Lục Minh Tịnh có phần bướng bỉnh, biểu hiện rõ nhất chính là cô rất thích khiêu khích anh.
“Chỉ để trả đũa tôi?” Lời nói nhẹ nhàng đó của anh suýt nữa lại khiến Lục Minh Tịnh nổi điên.
Cô nghiêng đầu, liếc nhìn chiếc váy vẫn còn đang phơi trên ban công, suy nghĩ một lúc rồi với lấy túi xách, lập tức hướng ra cửa.
Mãi đến khi cánh cửa đóng lại, Thẩm Liệt mới tỉnh táo lại.
Lục Minh Tịnh đi xuống lầu, ánh mắt mọi người đổ dồn vào cô, cô biết lúc này mình trông rất kỳ quặc giữa mùa hè, mặc áo ngủ đàn ông, chân đi giày cao gót, và luôn tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn.
Nếu là buổi tối không chừng còn gặp phải kẻ biến thái nào đó.
Nghĩ vậy, cô bước nhanh hơn, cố ý kéo cổ áo lên để che đi.
Thẩm Liệt trở về phòng lấy quần áo thì cô đã xuống lầụ Chiếc thang máy khác lại mắc kẹt ở tầng cao nhất, không còn cách nào khác, anh đành phải chạy xuống cầu thang bộ.
Lục Minh Tịnh dù đi làm đã hai năm, nhưng tâm tính có lẽ chỉ mới mười mấy tuổi.
Khi cơn giận bốc lên cô chẳng quan tâm gì cả, chỉ muốn trút giận.
Cô mặc như vậy đi ngoài đường, chẳng phải là đang cung cấp tư liệu sống cho tội phạm, cho rằng tỷ lệ phạm tội ở thành phố A quá thấp hả?
Cuối cùng cô cũng ra đến cổng khu nhà, bảo vệ nhìn cô, định nói gì đó nhưng lại thôi.
Cô vẫy tay gọi một chiếc taxi.
Thẩm Liệt đã rất nhanh nhưng vẫn chậm một bước, đành nhìn cô lên xe.
Lăng Việt nhìn thấy người phụ nữ đến muộn, đảo mắt nhìn cô từ trên xuống dưới vài lượt “Em đây là tạo hình gì vậy?” “Mẫu mới nhất.” Lục Minh Tịnh trợn mắt với anh ta, ngồi xuống ghế cao ở quầy bar.
“Em như vậy...” Lăng Việt gọi một nhân viên phục vụ “Còn phòng không?” Vào phòng, Lục Minh Tịnh hỏi nhân viên phục vụ “Có máy sấy tóc không?” Tóc cô vẫn còn ướt, làm ướt hết cả lưng, điều hòa thổi vào thấy hơi lạnh.
“Không có.” Người phục vụ có lẽ cũng lần đầu nghe yêu cầu này, cười gượng hai tiếng, mắt không dám nhìn vào người cô, cúi đầu xấu hổ.
“Em ra ngoài trước đi.” Lăng Việt đuổi người phục vụ đi rồi mới nói “Anh đi mua cho em.” Lăng Việt đi rồi, Lục Minh Tịnh thấy trong phòng không còn ai, lại kiểm tra kỹ một lúc, xác nhận không có camera, mới bấm nút “Xin đừng làm phiền”.
Cô vén tóc sang một bên, tháo dây buộc, nhẹ nhàng cởi áo ngủ ra.
Mảng vải lớn trên lưng đã ướt sũng, dính vào da vừa lạnh vừa ngứa.
Với tính cách của Lăng Việt, chắc giờ này đang chạy đến trung tâm thương mại bên cạnh mua quần áo cho cô, một lúc chưa về được.
Nhân viên phục vụ chắc cũng không vào lúc này.
Cô nghĩ một lúc, đành cởi bỏ áo ngủ.
Rất nhanh, nửa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡