Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

Cô ấy muốn biết chồng mình phạm tội gì.” “Án vẫn đang điều tra.” “Đồng nghiệp tôi… muốn gặp anh.” “Gặp tôi làm gì?” Anh bật cười, hỏi tiếp “Em đến tìm tôi chỉ vì chuyện này?” Cuối cùng cô ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nửa cười nửa không của anh, rồi lạnh lùng đáp một tiếng “Ừ.” “Từ khi nào em lại trở nên nhiệt tình thế?” Giọng anh mang ý trào phúng.
Lục Minh Tịnh nhìn chằm chằm khuôn mặt anh rất lâu, kéo nhẹ khóe môi, không nói một câu, xoay người bước đi.
Chân vừa nhấc lên đã bị anh nắm chặt cổ tay.
“Giúp tôi một việc.” Anh nói.
Lên xe, Lục Minh Tịnh lúc này mới phát hiện ra chỗ khác biệt của anh.
Đứng từ xa không nhận ra, giờ lại gần cô mới thấy bên má phải của anh, phía dưới vành tai có một vết sẹo rất rõ, trông dáng vẻ là vết thương mới, như bị lưỡi dao cứa qua.
Có lẽ để che đi vết sẹo này nên anh đã để râụ Chắc lại là bị thương khi làm nhiệm vụ rồi.
Thẩm Liệt để ý thấy ánh mắt cô, đưa tay sờ sờ cằm, râu hơi gai tay.
Dạo gần đây ngày đêm đảo lộn, bận rộn quá nên đến cả thời gian cạo râu cũng không có.
Lục Minh Tịnh từng có một khoảng thời gian rất mê đàn ông để râu, lông tóc thường liên quan đến hormone, cô cảm thấy đàn ông có râu tràn đầy nam tính.
Thế nhưng sau đó một lần trên máy bay, cô gặp một người đàn ông Trung Đông với bộ lông quá mức rậm rạp, mùi cơ thể nồng nặc đến mức khiến người ta không thể nào tập trung vào dung mạo tuyệt mỹ kia của anh ta.
Vì tính chất công việc, Thẩm Liệt rất hiếm khi để râu rậm, nhưng trước mắt anh trông ít nhất là hai tháng chưa cạo, hơn nữa da còn đen hơn chút, cả người trông có vẻ phong trần.
“Dạo này bận cái gì thế?” Anh đột nhiên hỏi.
“Cũng chỉ những việc đó thôi.” Cô không mấy hứng thú với chủ đề này, nhìn ra ngoài cửa sổ, trả lời nhạt nhẽo.
Nửa năm mà tóc phụ nữ đã có thể dài nhanh vậy sao?
Lần trước gặp cô tóc chỉ mới tới vai, giờ đã dài đến giữa lưng.
Thẩm Liệt nhìn chằm chằm vào gáy cô, lại hỏi “Dạo này em không ở nhà sao?” Lục Minh Tịnh có mua một căn chung cư ở trung tâm thành phố, hơn 60m2, một phòng ngủ một phòng khách, một người ở vừa khéo.
Mấy năm nay cô tiêu tiền không biết đếm, kiếm nhiều cũng xài nhiều, thậm chí còn mượn anh 15 triệụ “Tiền tôi sẽ trả anh sớm.” Cô trả lời một câu chẳng ăn nhập gì.
Thẩm Liệt cười khổ “Sao em cứ phải nói chuyện với tôi vậy nhỉ?” “Thật ra tôi chẳng có gì muốn nói với anh.” “Vậy dạo này em đã ở đâu?” Anh quay lại câu hỏi ban đầụ Lục Minh Tịnh thầm thở dài, nghĩ thầm cứ đối đáp giận dỗi như vậy thật vô nghĩa.
Cô ngả lưng dựa vào ghế, để cơ thể từ từ thả lỏng, rồi mới đáp “Ở nhờ nhà Thương Văn.” “Có nhà riêng còn chạy đến ở nhờ người khác?” “Vì không muốn gặp anh thôi.” Cô nghiêng đầu nhìn anh, khóe môi cong lên.
Thẩm Liệt nghe vậy, cũng quay đầu nhìn cô.
Từ sau lần hai người cãi nhau to, cô phá tung nhà anh, anh vẫn luôn muốn tìm cơ hội nói chuyện với cô, nhưng mỗi lần tìm cô đều không có nhà.
Sau đó anh đi làm nhiệm vụ, ở thành phố C hơn hai tháng, mấy ngày gần đây mới trở về, không ngờ lại tình cờ gặp cô trong đám cưới của nghi phạm.
“Anh định đưa tôi đi đâu?” Lúc nãy anh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡