Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 27

chuyến mà thôi, cũng chẳng sao.
Cảnh Hách Phàm thoải mái điều khiển xe, khi cua qua một ngã rẽ, hắn tùy ý nghiêng mình liếc mắt một cái.
Một người phụ nữ và một đàn ông đang lôi kéo nhaụ Lại liếc mắt thêm một cái.
Người phụ nữ kia đang phất tay về hướng hắn, nhưng lại bị gã đàn ông kia túm kéo đi.
Biểu tình của Cảnh Hách Phàm dừng lại một chút, một chân dẫm mạnh vào phanh xe, tay lái đánh một đường đổi hướng, thành một cái cua đầu xe hoàn mỹ, chuyển hướng về một lối rẽ khác.
“Ai ui, Hách Phàm Cậu chạy sai đường rồi ” “Ha ha ha Cảnh Hách Phàm, chúng tôi phục cậu luôn rồi đấy ” Bên tai hắn vang lên vài câu hăng hái của đám bạn, nhưng Cảnh Hách Phàm hoàn toàn không để ý đến, hắn đạp mạnh chân ga hơn nữa, rất nhanh đã đến được bên chỗ của đôi nam nữ kia.
Xe dừng lại, hắn ngay cả cửa xe cũng không mở, trực tiếp nhảy ra khỏi chiếc xe mui trần, nhảy xuống đất.
“Này Anh đang làm gì Buông cô gái ra ” Người bị rơi xuống nước, đang trong thời điểm tuyệt vọng, nếu có thể bắt được dù chỉ là cây lục bình thì trong lòng cũng sẽ yên ổn rất nhiều, huống chi là cả một con thuyền lớn.
Việc Cảnh Hách Phàm xuất hiện đối với Quý Du Nhiên chính là con thuyền lớn kia.
Chỉ có trời mới biết, khi cô nhìn thấy chiếc xe thể thao màu lam kia cua đầu chạy về lại hướng cô, trong lòng cô kích động đến cỡ nào.
Tiếp đó, lại còn thấy được một người đàn ông trẻ tuổi vẻ ngoài sáng chói chạy về hướng cô, lúc này đây cô cảm thấy mình đã hoàn toàn được cứu lên bờ rồi.
Gã đàn ông đáng khinh đó đột nhiên thấy có người xuất hiện, trong lòng hắn ta sợ hãi không thôi, dường như đã bị khí thế đường đường của Cảnh Hách Phàm làm cho chấn trụ, sửng sốt trong chớp mắt.
Quý Du Nhiên thừa dịp hắn đang sững sờ, ngay lập tức tàn nhẫn đá hắn ta một cái, thoát khỏi sự kiềm chế của hắn ta, lập tức chạy đến bên người đàn ông phía đối diện.
“Cứu mạng Cứu mạng ” Quý Du Nhiên không rảnh thưởng thức tướng mạo tinh xảo của người đàn ông trước mắt, cô giống như bắt lấy cọng rơm cứu mạng, gắt gao lôi kéo cánh tay của hắn.
Cảnh Hách Phàm cúi đầu nhìn cô gái nhỏ chỉ đứng tới bả vai của mình.
Đúng, là một cô gái nhỏ.
Hắn cảm thấy Quý Du Nhiên với khuôn mặt mộc mạc, thật thanh thuần đáng yêu, tựa như một cô gái nhỏ bất lực, không sức kháng cự.
Một cảm giác bản thân mang theo sứ mệnh trọng đại nảy sinh trong lòng hắn, Cảnh Hách Phàm nhíu mày nhìn gã đàn ông đáng khinh đã thực hiện hành vi động tay động chân nãy giờ với Quý Du Nhiên.
“Giữa ban ngày, à không nửa đêm Ngươi động tay động chân với cô gái này là có ý đồ gì?” Gã đàn ông bị Quý Du Nhiên đá một cái, lúc này đã lấy lại tinh thần, thấy Cảnh Hách Phàm tuy thân hình cao lớn, nhưng vừa nhìn đã biết ngay là dạng người trẻ tuổi, nói không chừng chỉ cần hắn ta hù dọa vài câu liền sẽ phải bỏ chạy.
“Nhãi ranh tôi nói cho cậu biết đừng xen vào việc người khác Cô ấy là bạn gái tôi ” Nhãi ranh?
Sắc mặt Cảnh Hách Phàm trầm xuống, khóe miệng câu lên.
Từ nhỏ đến lớn còn không chưa có ai dám kêu hắn là nhãi ranh đâu Gã đàn ông đáng khinh kia vẫn chưa từ bỏ ý định kéo Quý Du Nhiên đi, cô thét chói


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡