Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

sáng chói và rực rỡ.
Ngũ quan của cô ấy là kiểu khiến cho đàn ông say mê, thần hồn điên đảo.
Vóc dáng của cô ấy cũng là vóc dáng không chỉ khiến đàn ông mà cả phụ nữ đều khao khát.
Bộ ngực kiêu ngạo đầy đặn, vòng eo thon thả cân đối, dáng người cao ráo thon dài, mỗi bộ phận đều khiến người ta say mê và ưu việt hơn Trần Kiều nhiềụ "Từ Yến Kỳ không bắt nạt cậu chứ, nếu anh ấy bắt nạt cậu thì Kiều Kiều cứ nói với mình nhé." Trần Kiều cầm điện thoại dựa vào giường, cô để mặt mộc "Không có, bạn trai của cậu mà cậu còn không biết sao?
Anh ấy vì nể mặt cậu nên mới quan tâm tới mình một chút thôi." Để Ôn Tuế không nghĩ nhiều, cô giải thích ý nghĩa của việc quan tâm.
"Ôn Tuế, cậu biết đấy, tính tình không thèm để ý đến ai của Từ Yến Kỳ, nếu không phải vì cậu thì anh ấy còn không thèm nói chuyện với mình nữa là." Ôn Tuế không nghĩ nhiều, cô ấy cười lớn "Ha ha, có cho tiền thì anh ấy cũng không dám bắt nạt Kiều Kiều của mình đâụ" Nói chuyện thêm một lúc, Ôn Tuế bên kia cúp video, Trần Kiều nhìn điện thoại trong tay lúc này đã trở lại trang màn hình nền.
Màn hình nền mà Từ Yến Kỳ dùng là ảnh chụp chung của hắn và Ôn Tuế, do cô ấy cài đặt.
Ôn Tuế khoác tay Từ Yến Kỳ, dựa vào hắn, trên môi tươi cười rạng rỡ.
Còn người đàn ông thì sao, đang nhỏ giọng thì thầm với cô.
Bức ảnh này, Từ Yến Kỳ không biết, là do Trần Kiều chụp cho hắn và Ôn Tuế, hôm đó, cô đứng sau một bức tượng giúp Ôn Tuế chụp ảnh.
Khi Trần Kiều đang nghĩ ngợi, Từ Yến Kỳ khẽ gõ cửa phòng cô "Trần Kiều, điện thoại của tôi…." Giọng nói trầm thấp luôn dễ nghe như vậy.
Trần Kiều xuống giường mở cửa, cô trả điện thoại đang cầm trong tay cho Từ Yến Kỳ.
Khi người đàn ông lấy lại điện thoại, chuẩn bị xoay người thì cô nói "Tôi có gọi đồ ăn mang về này, có muốn ăn cùng không?" Giờ này, bên ngoài trời chưa tối hẳn, Trần Kiều nghĩ là hắn vẫn chưa ăn cơm.
Từ Yến Kỳ nghiêng mắt, cong môi mỏng lên "Tôi không ăn đồ ăn ngoài đâụ" Trần Kiều không nói gì "Được." Hắn và Ôn Tuế giống nhau, thói quen sinh hoạt cũng giống nhau luôn.
Ôn Tuế không ăn đồ ăn ngoài, không ăn quán ven đường, hoặc là ăn nhà hàng cao cấp, hoặc là ăn do Từ Yến Kỳ tự tay làm cho cô ấy.
Không giống cô, Lâm Dịch Tranh sẽ không làm cho cô, không phải lười mà là anh ta nấu ăn rất dở.
Còn cô thì sao, một là lười, hai là không có thời gian, với lại Trần Kiều dễ nuôi nên ăn gì cũng được.
Cái gì cũng ăn, không kén chọn, chỉ cần không có độc là ăn hết.
Đột nhiên nghĩ đến những gì vừa nghe được bên ngoài, Trần Kiều nói với Ôn Tuế rằng hắn không thèm để ý đến ai, Từ Yến Kỳ nghẹn giọng rồi nói.
"Vì đồ ăn mang về không được sạch lắm." Hắn chỉ vào phòng khách "Tôi đã ăn cơm rồi, trong tủ lạnh có tôi làm, nếu cô không ngại thì có thể hâm nóng lên rồi ăn." Không ngờ hắn đã ăn cơm rồi.
Cũng không ngờ hắn lại ăn cơm sớm như vậy.
"Được, tôi biết rồi, cảm ơn anh." Trần Kiều gật đầụ Khi người đàn ông xoay người đi về phòng mình, Trần Kiều lại nhìn chằm chằm vào bóng lưng của hắn, Từ Yến Kỳ mái tóc đen ngắn dưới ánh đèn trắng không quá sáng, lấp lánh ánh sáng.
Bóng lưng của hắn đã được cô nhìn thấy nhiều


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡