Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

mét, Liên Thắng ngược lại trở nên bình tĩnh hơn.
Gương mặt hắn lạnh lùng, từng bước một đi xuống.
"Lâm Chi Nam, về với tôi." "Em nghĩ em có thể rời đi được sao?
Cho dù em có lên tàu, tôi cũng có thể bắt em về." "Chắc tiếc lắm vì đã không giết được tôi đúng không?
Chỉ cần em liều hơn một chút, lúc đó dùng dao kết liễu đời tôi là xong." Miệng gã đàn ông tuôn ra những lời chế nhạo, cơn giận vì bị phản bội ngập tràn lồng ngực hắn.
"Bây giờ dừng lại, tôi có thể coi như tất cả chuyện tối nay chưa từng xảy ra." "Nếu không, em biết hậu quả rồi đấy." Liên Thắng cười khẩy.
"Con mẹ nó, tôi sẽ trói em lại, hành hạ cái chỗ đó của em đến sưng vù lên mới thôi." Giọng hắn không ngừng vang vọng, quẩn quanh bên tai Lâm Chi Nam, vừa đe dọa, vừa dụ dỗ cô quay lại.
Nhưng cô không thể làm vậy.
Đây chính là con đường sống duy nhất của cô, thoáng qua sẽ vụt mất.
Vừa chạy xuống hết bậc thang thì nghe thấy tiếng "đinh đinh" nhắc nhở của tàu hỏa.
Cửa sắp đóng rồi.
Tiếng động này khiến cả hai người đều sững sờ.
Liên Thắng vội vàng đuổi theo, không để ý đến bảng hiển thị giờ tàu chạy.
Chỉ sững sờ trong vài giây, Lâm Chi Nam vội vàng xách ba lô lao đến cửa tàụ "Lâm Chi Nam " Sau lưng là tiếng gầm thét.
Lâm Chi Nam không chút do dự, liều mạng lao về phía trước.
Một giây trước khi cửa đóng lại, bóng người màu đỏ vụt vào trong toa tàu, trong không khí chỉ còn lại tàn ảnh của chiếc váy đỏ và mái tóc dài tung bay.
Cánh chim bị giam cầm cuối cùng cũng thoát khỏi xiềng xích, tự do bay lượn.
"Cạch." Tiếng cửa đóng lại.
Sau đó là tiếng đập cửa đinh tai nhức óc, ầm ầm vang dội.
Qua ô cửa kính, đôi mắt kia nhìn chằm chằm cô, không biết có phải vì dính sương đêm mà trở nên ướt át, mềm mại và yếu đuối.
Hắn nghiến răng nghiến lợi nói gì đó, lại nguyền rủa, thề thốt, rằng hắn nhất định sẽ tìm ra cô.
Nhưng Lâm Chi Nam không muốn nghe, cô cười với hắn.
Mười tám năm qua, nụ cười duy nhất thê lương mà rực rỡ, đẹp đến nao lòng.
Liên Thắng sững sờ.
Trong ánh đèn giao thoa của toa tàu, gương mặt cô đẫm nước mắt hiện lên.
Chỉ dừng lại trong chớp mắt, nhưng lưu lại vẻ đẹp rung động lòng người.
Theo khẩu hình miệng của cô "Vĩnh biệt, Liên Thắng." Tàu lăn bánh, rời khỏi nhà ga.
… Ba tháng sau, Thủ đô.
Ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua tầng mây, chiếu rọi khu Triêu Dương sầm uất nhất, nơi những tòa nhà chọc trời san sát, xe sang nối đuôi nhaụ Gần bốn giờ chiều, nhà hàng ngoài trời riêng tư của khách sạn Vạn Hào đã có hơn nửa số bàn được lấp đầy.
Thời điểm này, cùng bạn bè ra ngoài thưởng thức trà chiều thật sự rất dễ chịụ Ở một khách sạn lớn như thế này, không bao giờ thiếu nhân viên phục vụ.
Sau khi tan ca, họ lại tụ tập với nhau buôn chuyện.
"Cô nói xem con đó làm ra vẻ cái gì chứ?
Dáng vẻ thì hồ ly tinh rẻ tiền, còn tỏ vẻ mình là tiên nữ.
Chẳng phải cũng như chúng ta, bưng trà rót nước thôi sao?" "Đúng vậy, ỷ vào cái mặt đó mà lúc nào cũng làm lơ người khác.
Có bản lĩnh thì để mấy lão nhà giàu kia bao nuôi đi.
Tôi thấy nó chính là không có bản lĩnh đó." "Hết cách rồi, chẳng lẽ cô chưa từng thấm thía câu ‘thân tiểu thư phận con hầu hay sao." Cô nàng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡