Chương 7
hắn chắc chắn con gái đã ngủ sâu rồi.
Nhưng mà tay hắn ướt dầm dề, là nước ɖa^ʍ của con gái, điều này khiến hắn mừng rỡ, gan cũng lớn hơn không ít.
Hắn chậm rãi xoay người,ôm eo con gái, dương vật từ từ cắm giữa hai chân cô, chậm rãi đỉnh tới.
Đâm từng chút từng chút một, trong lòng sinh ra cảm giác tội lỗi, nhưng vẫn không vượt qua cảm giác kích thích.
Tay hắn chẳng dám lộn xộn, giống như không lộn xộn sẽ không bước qua ranh giới kia vậy.
Dương vật cắm sâu vào giữa hai chân, tay hắn căng cứng khi ôm con gái, sau đó tinh dịch đặc sệt bắռ ra.
Cơ thể căng cứng cuối cùng cũng thả lỏng ra, cảm giác tội lỗi khiến hắn tự kiểm điểm bản thân, nhưng hắn lại cắm và bắռ tinh dịch vào giữa hai chân con gái mình!
Sao có thể như này!
Đây là con gái ruột của hắn!
Một đêm không mộng mị, hừng đông hôm sau, Yến Phỉ Vãn tỉnh lại, Yến Hành đã thức trước đó, đang ngồi bên ngoài nhóm lửa, hâm nóng đồ ăn thừa đêm qua.
Cô nghe thấy tiếng động ở bên ngoài, nhớ tới hành động xấu hổ của bản thân vào tối hôm qua, mặt lập tức đỏ bừng lên.
Sao cô có thể cọ huyệt vào người cha, còn cọ tới cao trào!
Nhưng mà nhớ lại tối hôm qua, cơ thể cô vô thức khô nóng lên, đây là có chuyện gì chứ?
Thậm chí, ban đầu cô có chút tức giận với cha, nhưng bây giờ đã biến mất rồi.
“Vãn Vãn, thức dậy thôi.”’ Tiếng của Yến Hành bên ngoài lều vang lên.
“Ngay đây.” Yến Phỉ Vãn đứng dậy, mặc quần áo vào rồi đi khỏi lều, cô hơi xấu hổ khi nhìn vào mắt cha, cô né tránh, vội vàng nhìn sang đống lửa.
Nhưng càng tới gần cha, cơ thể cô càng khô nóng, bên dưới cũng bắt đầu ngứa lên.
Cô thầm mắng bản thân ɖa^ʍ đãng, tức giận với cha lại nổi lên suy nghĩ dơ bẩn với hắn.
Trong lòng Yến Hành thì lại áy náy và tự trách, cảm giác tội lỗi chưa biến mất từ tối hôm cho tơi sbaay giờ.
Hắn cũng không dám nhìn con gái, hắn cúi đầu.
Nhưng hôm nay con gái mặc áo lông, cổ hơi thấp, bộ ngực đầy đặn ngạo nghễ phô bày ra ngoài, rãnh ngực như ẩn như hiện dưới lớp áo, làm miệng hắn khô nóng, nổi lên suy nghĩ bậy bạ.
Ánh mắt như mất kiểm soát, nhìn chằm chằm cặp √υ" ngạo nghễ kia, Yến Hành như quên cả việc hít thở, mãi cho tới khi con gái ngồi xuống, khiến hắn nhìn rõ rãnh ngực kia, hắn mới cuống quít nhìn sang nơi khác.
“Ăn sáng xong, chúng ta sẽ rời khỏi đây, đi tới nơi có nước ngọt.
Bên này có một hồ nhỏ, có lẽ có thể câu cá.” Yến Hành nói sang chuyện khác.
“Được.” Yến Phỉ Vãn cúi đầu, im lặng ăn hơn nửa thức ăn thừa hôm qua, sau đó bắt đầu dọn dẹp.
Theo yêu cầu của tổ tiết mục, hai người đặt cameras ở tяên cây, để cameras quay lại hiện trường thu dọn.
Nhưng mà trước khi cameras mở lên, Yến Hành đã dọn đồ của hắn xong rồi, không phát hiện được việc tối hôm qua hắn ngủ cùng cô.
Sau khi thu dọn xong, hai người mang cameras lên đầu, tiếp tục đi về hồ nước.
Có lẽ đi tầm 2 tiếng, cuối cùng cũng tới chỗ nguồn nước ngọt.
Hai người đặt cameras ở trước mặt, sau đó chọn hướng cản gió, dựng lều của mình lên.
Bởi vì cần tìm thức ăn, hai người không vội vàng hành động, sau khi thương lượng, bọn họ tách ra, Yến Hành lấy dây thép tới gần đó đặt bẫy thú, Yến Phỉ Vãn cầm cung tên đi săn.
Sở dĩ cô lựa chọn cung tên là vì trước đó cô từng học qua, nhưng đã không