Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

đã đến quấy nhiễu thánh giá.
Lần này Tiêu Thừa cải trang vi hành tuần binh quanh kinh thành, kết quả không được vừa lòng cho lắm, còn va chạm với nữ tử ở bên đường.
Cơn đau đầu lại tái phát, nên ở lại trong phủ Kinh Triệu Doãn nghỉ ngơi một buổi trưa, lúc này mới chuyển biến tốt đẹp hơn.
Loan giá đã dừng ở trước cửa, thiên tử đang muốn bước lên xe, một nữ tử không biết từ xó xỉnh nào chui ra đây, ôm hài tử quỳ thẳng tắp trước mặt hắn “Chu Tồn Phong bỏ vợ bỏ con, mua hung giết người, cầu xin đại nhân chủ trì công đạo.” Mấy tên bộ khoái thấy nàng chui lọt từ chỗ trống nào ra đây, đang đứng ở một bên, sắc mặt kinh hoảng.
Nhậm Khanh Khanh đến đây đã rất nhiều ngày, đều bị Kinh Triệu Doãn đuổi trở về.
Bởi vì Chu Tồn Phong chính là đương kim Thám Hoa, lại được Nhữ Dương công chúa coi trọng, hà tất hắn phải rước lấy phiền toái.
Công chúa có lệnh, tối nay muốn tính mạng của phụ nhân này cùng đứa bé, không ngờ được làm sao nàng chui được ra từ chỗ trống nào.
Một tay Tiêu Thừa đặt ở trên người Hà Thiên Sinh đang ngồi xổm xuống, hắn cúi thân mình, lần thứ hai vươn tay về phía nàng , chẳng qua lần này là bóp lấy cằm nàng nannan Gương mặt nữ tử tràn đầy vẻ hoản loạn, mái tóc đen tuyền lộn xộn, hiển nhiên là vừa đuổi theo đến đây.
Nàng không dự đoán được lại chính là hắn, sửng sốt rồi lại sửng sốt, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ.
Đúng thật là không nghĩ đến, chính nàng lại tìm đến cửa.
Ánh mắt Tiêu Thừa u ám, môi mỏng khẽ mở “Lời ngươi nói, chính là sự thật?” Trong lòng Khanh Khanh như bị nhấc lên, bị người này đánh giá đến tay chân tê dại, một lát sau, mới thấp giọng đáp “Từng câu chữ dân phụ nói là sự thật, cầu xin đại nhân vì ta chủ trì công đạo.” Kinh Triệu Doãn khom mình người đứng ở một bên, bị Tiêu Thừa liếc mắt, càng thêm hoảng sợ.
Âm thanh hắn trầm thấp “Ngươi cũng biết ta là ai?” Nàng ngây ngốc, thành thật lắc đầu “Không biết, Kinh Triệu Doãn đại nhân không tiếp án này, dân phụ muốn tìm người lợi hại hơn.” Trong cổ họng nam tử phát tiếng buồn cười, híp mắt lại “Vậy mà ngươi thật ra lại tìm đúng người.” Trong thiên hạ, nào còn có người thân phận cao hơn hắn.
Hắn vẫy vẫy tay “Mang đi.” Kinh Triệu Doãn có tâm đền bù, vội vàng tiến lên, lại bị ngự lâm quân ngăn cản.
Chỉ thấy nam tử cao lớn uy nghiêm chỉ chỉ nội thị của mình “Ngươi đi.” Trong lòng hắn thầm kêu khổ không ngừng, Hà Thiên Sinh ra ngựa, lúc này cảm thấy thật tài tình.
Nhậm Khanh Khanh trăm triệu lần không dự đoán được, vị quan quân kia thế mà đem nàng nhốt vào trong ngục.
Trong lòng ngực nàng còn ôm Tiểu Bảo, vẻ mặt không thể tin được “Đại nhân, ta vẫn chưa phạm pháp, sao lại như vậy?” Hà Thiên Sinh thở dài “Tiểu nương tử, vậy là ngươi không hiểu rồi, luật lệ Đại Tề của ta, bình dân bá tánh muốn cáo ngự trạng, cần phải ở trong ngục chịu hình đinh sao?” Nàng ngẩn người, hai bàn tay lúc nắm chặt lúc lại buông lỏng.
Trước mặt mình có chiếc giường đinh, đầu nhọn hoắt lấp lánh sáng lên, lòng nàng rùng mình, lùi về phía sau một bước.
Trong lòng Hà Thiên Sinh thương tiếc, chỉ nói “Nếu lúc này ngươi thay đổi chủ ý, có thể đi ra ngoài.” Nữ tử cắn cắn môi, bỗng nhiên đứng thẳng thân mình, thần sắc lãnh đạm lắc lắc đầụ Chịu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡