Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

với anh.
"Xin lỗi nhé." Quý Thanh Lâm muốn lạnh mặt với cô nhưng thấy máy trợ thở bên cạnh giường, rốt cuộc anh không thể nặng lời với cô nổi.
"Cô thấy đỡ hơn chút nào chưa?" "Tôi không sao, chẳng qua mọi người sốt ruột quá thôi." Cô nói bằng giọng lấy lòng.
Dương Huệ Khanh thật chẳng biết tự giác tránh gây rắc rối cho anh gì cả.
Cô chỉ cần nói một câu nhẹ bẫng như vậy, còn anh thì phải gánh hết mọi trách nhiệm.
Chuông cửa vang lên.
"Chắc là bạn tôi đó, phiền anh mở cửa giùm." Tôn Thiên giật nảy mình khi nhìn thấy một người đàn ông cực kỳ khí thế ở trong phòng.
Cô ấy chỉ vào cửa rồi lại chỉ vào anh, rồi lại chỉ vào mình.
"Tớ, Khanh Khanh, tớ.." Quý Thanh Lâm nhường cửa "Cô là bạn của Huệ Khanh phải không?
Tôi là chồng cô ấy, mời cô vào." Tôn Thiên sợ hết hồn, đứng ở ngưỡng cửa, không dám vào.
"Chồng..
Huệ Khanh?" Quý Thanh Lâm thầm cười gằn trong lòng Không ngờ cô lại có bạn bè ở trong nước, còn thân tới mức tới thăm bệnh, vậy mà không biết tới sự tồn tại của một người chồng như anh.
Vậy thì tại sao một người chồng chỉ có tiếng mà không có miếng như anh lại phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc búp bê sứ chứ?
Phiền phức Trước khí thế mạnh mẽ của Quý Thanh Lâm, Tôn Thiên không dám nán lại lâu, thấy Dương Huệ Khanh không sao nữa bèn nhanh chân ra về.
Thông qua cuộc nói chuyện của hai cô gái, Quý Thanh Lâm mới biết nguyên nhân Dương Huệ Khanh tái phát bệnh.
Anh đọc thông tin tìm kiếm được trên trình duyệt, lửa giận bốc cao tới đỉnh điểm.
"Dương Huệ Khanh, tôi cho rằng việc người trưởng thành phải tự chịu trách nhiệm về mình là ý thức cơ bản mà ai cũng phải có." Dương Huệ Khanh sợ hãi trước thái độ đột ngột này của anh.
Cô ngẩn người đáp "..
Hả?" "Chắc hẳn cô biết rõ người bị hen suyễn không được làm gì.
Tại sao trong tình trạng như vậy mà cô còn tới Tam Lý Truân?
Cô biết đó là nơi thế nào không?
Có biết lưu lượng người ở đó cao đến nhường nào không ?
Đã vậy cô lại còn chen chân vào cửa hàng bán thời trang nhanh nữa chứ.
Cô chán làm công chúa rồi nên muốn cải trang đi trải nghiệm cuộc sống hằng ngày của người bình thường đấy à?" "Trước khi muốn đóng kịch, cô có thể nhận thức rõ tình trạng của bản thân đã được không?
Người mắc bệnh hen suyễn bẩm sinh không phải tôi Nhà tu bổ thì cô sợ bụi, vậy mà cô lại không sợ chỗ đông người, không sợ bụi vải.
Cô có biết việc cô không thể tự chịu trách nhiệm với hành vi của bản thân gây ra cho người khác phiền phức lớn thế nào không?" Xưa nay Dương Huệ Khanh chưa từng nghe ai lớn tiếng với mình, làm gì có ai dám mắng cô sa sả như vậy bao giờ.
Cô hầu như không có kinh nghiệm với những tình huống xung đột nên phản ứng đầu tiên là phòng ngừa xung đột.
"Xin lỗi anh." Quý Thanh Lâm hít sâu một hơi, tay để xuôi bên người siết chặt thành nắm đấm.
Cuối cùng không nhịn nổi, anh vung quyền đấm vào không khí.
Xin lỗi cái gì chứ?
Ai cần nghe cô xin lỗi?
Anh lại xoay người nhìn về phía Dương Huệ Khanh, cô nghiêng mặt đi, che tay trước mặt, vào tư thế phòng vệ, có lẽ là sợ anh sẽ đấm mình.
Thấy Quý Thanh Lâm lạnh mặt đi về phía mình, giơ tay lên, cô nhắm hai mắt lại, siết chặt nắm tay, hét "Tôi đã xin lỗi rồi mà " Quý Thanh Lâm đang định lau nước mắt cho cô, lập tức tay cứng đờ.
"Không nể mặt sư thì cũng phải nể


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡