Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

tức giận.
"Danh sách liên hệ của cô chỉ có vẻn vẹn năm "bí mật đời tư" thôi, tôi chẳng hứng thú gì chuyện xâm phạm chúng đâụ" Dương Huệ Khanh không phản bác được.
Cô gửi cho anh meme vác một thanh đại đao.
"Tôi đang bận." "Móa " Dương Huệ Khanh xin thề, đây là lần đầu tiên trong hai mươi hai năm qua cô phải nói tục.
Dương Huệ Khanh mới vừa phạm lỗi nên đương nhiên không dám ra ngoài đi chơi.
May mà hai hôm nay Tôn Thiên cũng ở lại Cảnh Vinh với cô, chỉ cần gọi điện thoại rồi đi lên tầng là có thể tụ tập với nhaụ Tôn Thiên gác cặp đùi thon dài lên sô pha, chốc chốc lại đong đưa chân, hỏi Dương Huệ Khanh "Tớ đã biết cậu là con nhà giàu từ lâu rồi nhưng phiền cậu giải thích cho dân nữ biết là cậu giàu tới cỡ nào được không?" Dương Huệ Khanh cạn lời, đưa ly rượu nho trắng cho cô ấy.
"Cậu không cần trả tiền phòng." "Ừm, tớ biết khách sạn này họ Dương rồi." Cô ấy quơ ly, hất hàm, ra hiệu cô nói tiếp.
"Tớ mới vừa kết hôn theo sự sắp xếp của gia đình hai bên." Lúc này Tôn Thiên mới bỏ chân xuống, ngồi nghiêm chỉnh.
"Đây mới là chuyện tớ muốn hỏi nè, cậu về nước để kết hôn đấy à?" Dương Huệ Khanh lắc đầu "Phải mà cũng không phải." "Lúc người nhà bảo tớ về nước thì tớ đã đoán được là để kết hôn rồi.
Nhưng tớ cũng không ngờ vừa về chưa được một tuần thì đã đính hôn." Cô nói hết sức tự nhiên, thậm chí còn cười nhưng không phải kiểu cười giễu mà chỉ như đang nói "tớ đặt một chiếc túi mà chỉ mới một tuần họ đã giao túi cho tớ rồi" vậy.
Tôn Thiên kinh ngạc "Không phải chứ?
Người nhà cậu không hỏi ý cậu à?" Dương Huệ Khanh cười to "Tớ chỉ gặp anh ấy một lần rồi đồng ý luôn.
Bọn tớ.." Chuyện này dường như thật khó giải thích, cô bèn cầm điện thoại, tìm kiếm tên Quý Thanh Lâm.
Quý Thanh Lâm Cháu nội của Quý Lâm Túc, ba là Quý Gia Trầm, mẹ là Tống Cần.
Vợ Dương Huệ Khanh.
Bên dưới là một loạt thông tin về học vấn, công ty, thành tựu, bài phỏng vấn tạp chí các kiểụ Tên của các thành viên trong gia đình anh đều có gạch chân màu xanh dương, chứng tỏ họ đều có trang tiểu sử riêng.
Dương Huệ Khanh không ngờ mình cũng có tiểu sử trên mạng.
Cô nhấp vào xem.
Dương Huệ Khanh Cháu gái Dương Quý, ba là Dương Vinh Bằng, mẹ là Hạ Nhiễm Nhiễm.
Chồng Quý Thanh Lâm.
So với tiểu sử dài dằng dặc của Quý Thanh Lâm thì tiểu sử của cô cực kỳ đơn giản.
Cô cười, đưa điện thoại cho Tôn Thiên xem.
Tôn Thiên ngẩn người nhìn chằm chằm bốn chữ cháu gái Dương Quý.
Tôn Thiên sính ngoại nên lúc ở Mỹ toàn gọi Dương Huệ Khanh là Qing, đâu có liên hệ được người họ Dương này với người họ Dương kia.
Cô ấy lại nhấp vào trang tiểu sử của Quý Thanh Lâm, sau đó hít sâu một hơi "Dân nữ có mắt mà không thấy núi Thái Sơn." Dương Huệ Khanh ném gối vào người cô ấy.
Tôn Thiên tiện tay đỡ được, ôm vào ngực, vần vò chiếc gối.
Mãi một lúc sau, cô ấy mới sắp xếp được ngôn từ "Có vẻ như chuyện cậu kết hôn với anh ấy chẳng có gì là sai cả.
Nhưng mà tớ không biết mình nên chúc mừng hay an ủi cậu nữa." Cô ấy bực bội vò rối tóc của mình "Ôi chao, ai bảo cậu là Dương Huệ Khanh chứ." Dương Huệ Khanh gật đầu, không hổ là cô bạn nhiều năm của cô, chỉ cần một câu thôi đã tổng kết mọi chuyện một cách súc tích.
Chuyện cô kết hôn với Quý Thanh Lâm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡