Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

gái dần dần lộ ra.
Quý Thanh Lâm ngạc nhiên.
Anh cứ tưởng Dương Huệ Khanh sẽ chọn mẫu váy cưới bảo thủ, tao nhã, không ngờ cô lại dám chọn thiết kế váy cưới táo bạo như vậy.
Dương Huệ Khanh nhìn vào gương, trông thấy anh, cô gật đầu thay cho chào hỏi rồi gượng gạo cử động.
"Phần mông hơi chật." Nhà thiết kế tươi cười đứng bên cạnh tiến lên kiểm tra độ căng chùng của váy rồi đáp "Không chật đâu ạ, chiếc váy này vốn đã được may theo số đo của cô rồi.
Sợ cô không tiện vận động nên tôi còn cố ý nới rộng thêm hai phân, váy này phải mặc như vậy mới đẹp." Dương Huệ Khanh nghe vậy bèn xoay người, đưa lưng về phía gương để soi đằng saụ Mái tóc dài vừa khéo che đi khe ngực, để lộ hoàn toàn vòng eo đằng trước.
Cô lại xoay nửa vòng nữa, cảm thấy kích cỡ của chiếc váy này đúng là vừa vặn thật, bấy giờ mới gật đầu hài lòng.
Sau đó, cô quay ra nhìn Quý Thanh Lâm, như thể hỏi ý anh.
Quý Thanh Lâm thấy cô nhìn mình bèn đáp "Tùy cô." Anh nói xong liền đi thay quần áo.
Lúc chụp ảnh, hai người rất lúng túng, nhiếp ảnh gia lại không dám nổi giận, sốt ruột điều tiết bầu không khí tới mức túa mồ hôi.
"Cô dâu chú rể kề sát vào nhau thêm chút nữa nào." Quý Thanh Lâm bực bội vì đã bị giày vò hơn nửa ngày, từ chụp ngoại cảnh tới chụp trong studio, mấy shoot ảnh trước chụp chủ yếu để lấy ngoại cảnh thì còn đỡ, tư thế gần gũi nhất của họ cùng lắm chỉ là một người đứng ở bậc thang bên trên, một người đứng ở bậc thang bên dưới, nắm tay nhìn nhaụ Còn giờ phải chụp ảnh thân mật ở khoảng cách gần, anh thực sự không làm nổi.
Anh nhẫn nại nhích lại gần Dương Huệ Khanh thêm chút nữa, giữ chặt vai cô rồi nhìn về phía nhiếp ảnh gia, ý tứ rất rõ ràng Được rồi đấy, mau chụp đi.
Nhiếp ảnh gia đành phải bấm máy đại vài tấm rồi cười lấy lòng "Chú rể có thể ôm hờ cô dâu bằng cả hai tay đi, như vậy trông sẽ thân mật hơn." Quý Thanh Lâm còn chưa nghĩ ra đó là tư thế như thế nào thì đã nghe cô gái đứng cạnh mình cười khúc khích.
Cho rằng cô cười mình không dám ôm cô, anh không chút nghĩ ngợi, lập tức vòng tay qua eo cô, kéo cô vào trong lòng mình.
Dương Huệ Khanh vẫn còn đang mải cười vì nhiếp ảnh gia bảo "như vậy trông sẽ thân mật hơn" thì bỗng bị anh ôm chầm lấy, cô vô thức chống tay lên ngực anh.
Anh nhìn xuống, cô nhìn lên, không ai đọc hiểu được suy nghĩ trong lòng người kia.
Tiếng bấm máy tanh tách vang lên liên tiếp bên tai họ "Đúng rồi, đúng là vậy đó, cô dâu kề đầu sát lại gần chú rể thêm chút nữa nhé." Dương Huệ Khanh đành phải dựa sát người vào người Quý Thanh Lâm hơn.
"Gần thêm chút nữa nào." Lại gần thêm chút nữa.
Tách tách tách tách.
"Có thể gần thêm chút nữa không cô Quý?" Nhiếp ảnh gia thận trọng hỏi.
Dương Huệ Khanh trợn ngược mắt, đang định từ chối thì chợt cảm nhận được bàn tay ấm nóng đặt lên lưng mình.
Quý Thanh Lâm trực tiếp kéo cô sát vào ngực anh, nói nhỏ vào tai cô "Phối hợp chút cho nhanh xong việc." Dương Huệ Khanh không nói gì, trong lòng thầm mắng mỏ Kể cả có vậy thì anh cũng nhẹ tay thôi chứ, đột nhiên đập vào ngực anh cô đau lắm đó.
Nhiếp ảnh gia lại yêu cầu Dương Huệ Khanh áp đầu lên ngực Quý Thanh Lâm, lần này cô cực kỳ hợp tác, đúng là phải nhanh nhanh cho xong việc mới được.
Cô nở nụ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡