Chương 25
vậy?
Ô Tác Khoa không phải bị đạn bắn xuyên qua dương vật rồi sao?
Con cặc vẫn còn dùng được à?" A Diệu cũng không biết tại sao một người đàn ông bị đạn bắn xuyên qua bộ phận sinh dục năm ngoái lại hẹn Chu Dần Khôn đến gặp thằng chả ở Patpong.
Anh ta chỉ biết Ô Tác Khoa thù rất dai, nếu Chu Dần Khôn vừa gặp mặt đã hỏi loại câu hỏi như này thì công việc hôm nay phần lớn có thể sẽ không thành.
Đi ngang qua con phố thương mại bình thường, A Diệu đi theo phía sau Chu Dần Khôn, đi đến một con hẻm cạnh một cửa hàng quần áo, anh ta bước về phía trước vén tấm rèm đỏ lên, Chu Dần Khôn ngậm điếu thuốc trên miệng bước vào.
Vừa vào cửa là cầu thang dẫn xuống lòng đất, khác với cái nóng oi bức bên ngoài, nơi đây rất mát mẻ nhưng vẫn nồng đậm thứ mùi kì lạ.
Không chỉ có mùi khói nồng nặc cùng với mùi nước hoa của phụ nữ, mà còn mơ hồ ngửi được thứ mùi của dịch thể nam nữ, kết hớp với mùi hăng ngai ngái của thuốc phiện.
A Diệu thấy Chu Dần Khôn cau mày chán ghét.
Ánh đèn mờ mịt, liếc nhìn qua đã thấy khắp nơi đều là người, nam nữ trần trụi quấn lấy nhau, quấn quít đến nỗi không biết có mấy người cùng nhét vào trong cơ thể một người phụ nữ, cũng không biết dương vật của ai đang ở trong miệng người phụ nữ kia.
Tấm kính trên bàn phủ đầy thứ bột màu trắng, một đám người như thây ma chen chúc nhau lên hút, thô bạo hút lấy hút để, hút xong còn hưng phấn rên rỉ, mặc kệ là nam hay nữ, là người xa lạ hay quen biết, chúng kéo nhau bắt đầu vừa liếm vừa đưa đẩy.
Chu Dần Khôn liếc nhìn đồ vật trên bàn, khinh thường nói "Hàng của công ty nào lại kém chất lượng như vậy, đuổi hết những kẻ ngu này đi đi." A Diệu theo phản xạ chạm vào khẩu súng nơi thắt lưng, cái miệng này của Chu Dần Khôn lần nào cũng khiến A Diệu phải phòng trước phòng sau những cuộc tấn công không biết khi nào sẽ đánh úp tới.
Chỉ là trong giây tiếp theo anh ta mới nhớ ra anh đang nói tiếng Trung Quốc.
Mà ở đây thì không ai hiểu cả.
Đi vào bên trong, không khí lúc này có mùi dễ chịu hơn.
Còn chưa bước vào đã nghe thấy tiếng cười suồng xã bên trong.
Chu Dần Khôn một tay kẹp thuốc, một tay đút túi, nhìn tay nắm cửa bẩn thỉu trước mặt, A Diệu chưa kịp bước tới mở cửa, anh đã nhấc chân lên đá văng cánh cửa.
Tiếng trò chuyện cùng tiếng cười bên trong đột nhiên im bặt.
"Này Khôn Cuối cùng thì chúng ta cũng gặp lại nhaụ" Người đàn ông Nga ngồi bên trong bị vây quanh bởi ít nhất là bảy tám người phụ nữ, tai to mặt lớn, bụng to đến mức có thể chứa được cả một quả dưa hấụ Tiếng cười của những người phụ nữ rõ ràng không phải đến từ người đàn ông này mà là từ đống tiền mặt trên bàn trước mặt ông ta.
Những người phụ nữ này hoặc là mặc váy ngắn hoặc là mặc quần đùi, váy xẻ tà, váy bó sát hoặc thậm chí là quần lót mỏng tang bằng thứ chất liệu màu trắng trong suốt, chỗ có thể nhét được đều được nhét một đống tiền mặt.
Đột nhiên nhìn thấy người đàn ông lười biếng bước vào, bọn họ hiển nhiên là sửng sốt, không biết có phải do sự ma sát của những tờ tiền giữa hai chân với nhau hay không, mà lúc này một dòng chất lỏng nóng hổi liên tục trào ra.
"Ô