Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 32

hy vọng "Con có thể đến thăm cậu ấy được không?" "Hiện tại Tụng Ân không ở Bangkok." Chu Diệu Huy nói với cô.
Chu Hạ Hạ sửng sốt một chút "Cái gì?
Nhưng chiều nay cậu ấy vẫn còn ở đây mà...
Hơn nữa, ở Bangkok có nhiều bệnh viện tốt như vậy, cậu ấy còn có thể đi đâu chữa trị?" "Ngón tay của thằng bé không nối được, vết thương cũng không nguy hiểm đến tính mạng.
Con không cần phải lo lắng về điều này.
Nhưng thằng bé không thích hợp ở lại Thái Lan nữa, Thác Sa đã đưa thằng bé đi rồi." Lúc chiều điện thoại đến, Thác Sa thật sự đã nói với ông như vậy.
Về lời xin lỗi của Chu Diệu Huy, Thác Sa mỉm cười trong điện thoại "A Huy, cũng không phải cậu chặt ngón tay của cháu tôi, chuyện này không liên quan đến cậụ" Về phần Tụng Ân, cậu ấy là hy vọng duy nhất của Thác Sa, cậu ta không thể gặp bất cứ rủi ro nào, trả giá bằng một ngón tay đã đủ để Thác Sa thấy rõ không phải ai cũng xử sự như bọn họ, nên ông quyết định đưa cháu trai đi.
Về việc đi đâu, ông không tiết lộ dù là nửa chữ.
"Cậu ấy đi rồi..." Chu Hạ Hạ chán nản lẩm bẩm, cậu ấy thậm chí còn không nói một lời từ biệt nào với cô, cứ thế đột nhiên biến mất.
Sau khi Chu Hạ Hạ được truyền dịch, sức khỏe của cô đã tốt hơn rất nhiềụ Sau khi về đến nhà, cô nhốt mình trong phòng, gọi đi gọi lại vào số của Tụng Ân nhưng không có ai bắt máy.
Cô ngồi trên chiếc giường nhỏ của mình, bên cạnh vốn là có một cốc nước ấm, nhưng lúc này nó lại hoàn toàn nguội lạnh .
Chu Hạ Hạ từ bỏ việc gọi điện, cô cầm điện thoại trong tay cân nhắc câu chữ, chỉnh sửa tin nhắn rồi gửi đi.
Trên đó là lời xin lỗi và sự quan tâm của cô dành cho Tụng Ân, cô còn dặn cậu không nên ăn xoài, vì Tụng Ân thích xoài nhưng lại bị dị ứng với xoài.
Chiếc điện thoại di động nhỏ màu đen đặt bên cạnh tách trà bằng sứ màu trắng, âm thanh rung dài chuyển thành rung ngắn, thu hút người ngồi bên cạnh nhìn sang.
Một bàn tay không còn trẻ nữa nhấc máy lên, những nếp nhăn trên mu bàn tay đã che đi vết sẹo ban đầụ Nhìn nội dung tin nhắn, nhìn thấy những lời nói trẻ con chân thành và ấm áp đó, Thác Sa tắt máy, đặt sang một bên.
"Con bé đó là một đứa trẻ ngoan." "Đúng vậy." Bên cạnh có người trả lời "Cô Hạ Hạ cũng được bảo vệ rất tốt, lại lớn lên cùng Tụng Ân, bọn họ còn rất thân thiết." "Đáng tiếc con bé lại lớn lên trong một một gia đình như vậy, Tái Bồng và A Huy sớm muộn cũng không thể kiểm soát được kẻ điên đó, Chu Hạ Hạ này, đến lúc đó cũng sẽ không còn được yên ổn.
Bởi vì Chu Dần Khôn, Tụng Ân không thể kết giao với con bé nữa." Thác Sa cầm chuỗi hạt trong tay "Chuyện tôi nói cậu làm, hiện tại sao rồi?" "Chu Dần Khôn vẫn đang ở Bangkok.
Tôi không rõ ngày hôm qua hắn đến Patpong gặp ai, hình như đã xảy ra một số chuyện.
Cũng không biết cuộc nói chuyện có suôn sẻ hay không.
Tôi chỉ biết đối phương đến từ Nga." "Trước đây cậu ta định thành lập một nhà máy quân sự ở Mumbai, vừa trở về đã có người đến cửa tìm, hơn phân nửa có liên quan đến việc này.
Người Nga kia đã rời đi chưa?" Thác Sa hỏi.
"Vẫn chưa.
Ước chừng sự việc vẫn chưa kết thúc.
Nói như vậy, Chu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡