Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

mất mạng nhất, trong khi đó Chu Diệu Huy lại được giao cho công việc kinh doanh có lợi nhất.
Cho nên lúc Chu Dần Khôn đang bay khắp Đông Nam Á để tránh đạn, Chu Diệu Huy thì đang ngồi trong căn biệt thự lớn ở Bangkok đếm tiền.
Chu Dần Khôn có tính khí giống như người mẹ đã khuất của mình, mọi việc đều thích tùy tiện đùa giỡn.
Anh thậm chí đã làm cả những thứ mà Tái Bồng không cho anh làm.
"Vậy về biệt thự của cô Tạp Na?" "Ừ." Chu Dần Khôn nhắm mắt lại, không biết vì sao, anh luôn cảm thấy trong xe có mùi kem.
Ngọt không ra ngọt, sữa không ra sữa.
Chu Dần Khôn mở mắt "Đến cái người lần trước đi, cái người có mái tóc rất dài." "..." A Diệu nghĩ một lúc "Cô Lai Ni?" "Không phải cô ta.
Cái người đeo kính, giọng nói nhỏ đến mức không nghe thấy ấy." A Diệu nghe xong liền biết đó là ai.
Chu Dần Khôn đã gặp cô gái này đang làm việc bên ngoài quán bar vào năm ngoái, cô ta xinh đẹp nhưng mà nghèo.
Chu Dần Khôn đồng ý trợ cấp cho cô ta học đại học, nhưng thực chất đó cũng chỉ là lý do, số tiền đó cô ta có được cũng xem như nhờ vào bán thân làm gái.
Một phần dùng để đóng học phí, một phần dùng để mua thuốc.
Dù không tận mắt chứng kiến, nhưng với tư cách là tài xế kiêm vệ sĩ, Hà Văn Diệu đã đi theo Chu Dần Khôn khá lâu, đại khái cũng biết sơ qua phong cách trên giường của anh là như thế nào.
Nhưng cũng hợp lý thôi.
Chu Dần Khôn khoa trương trong mọi việc anh làm, kể cả là việc trên giường.
Những người không đi theo luật lệ của anh, trước nay chưa có người nào có một cái kết tốt đẹp.
Có điều anh đối với phụ nữ cũng phần nào quan tâm, ít nhất là không tới mức giày vò ai, một mình anh đã nuôi mấy cô ở Bangkok.
Nhớ đến ai thì tới chỗ người nấy, vấn đề duy nhất mắc phải là không nhớ được ai là ai.
Khi trở lại biệt thự đã rất khuy, nhưng vừa bước vào cửa đã nghe thấy một giọng nói dịu dàng gọi "Anh Khôn." "Cô Tạp Na." "A Diệụ" Người phụ nữ khoảng hai bốn, hai lăm tuổi, mặc một chiếc váy ngủ lụa trắng, thân mật ôm cánh tay Chu Dần Khôn, ngửi thấy mùi sữa tắm thoang thoảng trên người anh, mới biết trước khi anh đến đây đã tắm qua.
Anh tắm ở đâu?
Với ai?
Cô ta khẽ cụp mắt xuống, không hỏi nhiềụ "Nhớ anh không?" Người đàn ông vòng tay qua eo cô ta, A Diệu khéo léo đóng cửa đi ra ngoài.
So với những người phụ nữ khác, Tạp Na này có phần khá khác biệt.
Đầu tiên, Chu Dần Khôn nhớ tên cô ta.
Thứ hai, cô ta sống tại nhà của Chu Dần Khôn ở Bangkok.
Thứ ba, đã sống được mấy năm rồi.
Lâu lắm rồi mới gặp lại khuôn mặt của người đàn ông, Tạp Na gật đầu, đôi tai đỏ ửng lên.
Chu Dần Khôn khẽ mỉm cười hôn lên đỉnh đầu cô ta "Anh cũng nhớ em..." Hơi thở nóng hổi phả ra, mặt Tạp Na đỏ bừng.
"Nấu mì đi." Người đàn ông ác ý véo vào phần thịt mềm mại trên eo cô ta.
Nhìn thấy ánh mắt đầy kinh ngạc, anh nửa thật nửa giả nói "Anh đói." "Anh chưa ăn sao?" "Anh chỉ muốn ăn đồ em làm." Chu Dần Khôn cởi bộ đồ ban đầu ra, bên trong chỉ mặc một cái áo phông bình thường, có thể mơ hồ nhìn thấy những đường nét săn chắc của ngực và bụng.
"Vậy thì anh đợi chút nhé, sẽ xong ngay thôi." Nhưng lúc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡