Chương 6
lại không có chút nhân tính nào.
Nhưng Hạ Hạ nói rằng con bé đã nhìn thấy Chu Dần Khôn, cô còn nói chuyện với anh, mà Chu Dần Khôn còn nói lần sau gặp sẽ đưa cô đi ăn những món ăn ngon.
"Tiểu Hạ, đừng khóc." Chu Diệu Huy sờ sờ mặt con gái, cười nói "Ba không sao." "Chú ấy vì sao lại đánh người?" Chu Hạ Hạ khóc đến vai run lên.
"Ba, vừa rồi bác sĩ nói ba bị thương nặng, chúng ta, chúng ta nên báo cảnh sát bắt chú ấy đi, chú ấy xông vào đả thương người.
Ba, ba quen nhiều cảnh sát như vậy, hơn nữa...
ba lại có quyền lực, tại sao không bắt, tại sao không bắt chú ấy đi..." Cô nghẹn ngào không nói nên lời, cô muốn đưa tay chạm vào vết thương của Chu Diệu Huy, nhưng cô sợ chạm vào sẽ làm ông đaụ Cô hối hận khi vừa nãy còn nói chuyện với Chu Dần Khôn, vả lại còn gọi anh là chú út nhiều lần như vậy.
Chu Hạ Hạ nắm lấy tay Chu Diệu Huy "Ba, con xin lỗi, con xin lỗi." Mặc dù Chu Diệu Huy không thường xuyên ở nhà, nhưng Chu Hạ Hạ rất thân thiết với ông, ông nắm tay con gái mình bằng tay trái, tay phải lại nắm lấy bàn tay vợ.
"Được, được, đừng khóc.
Cũng đừng nhắc tới chuyện hôm nay, đặc biệt là Hạ Hạ, con đừng nói có nên báo cảnh sát hay không, chúng ta là người một nhà, Chú út cũng là con trai của ông nội.
Thằng bé....
chính là còn quá trẻ, tính tình lại thất thường.
Khi con nhìn thấy Chú thì tránh xa ra một chút, đừng chọc chú ấy.
Con nhớ chứ?" Tát Mã luôn rất nghe lời chồng, bà gật đầu rồi lau nước mắt.
Đau lòng nhìn vẻ mặt của con gái bà "Còn nhớ mẹ đã nói gì với con không?" Chu Hạ Hạ gật đầu "Cách thật xa Chu Dần Khôn." Chu Diệu Huy vốn định sửa lại, cho dù Chu Dần Khôn có khốn nạn đến đâu, cậu ta cũng là chú của Hạ Hạ.
Nhưng cơn đau đầu liên hồi ập đến khiến ông không thể mở miệng được, xua tay ra hiệu cho hai mẹ con ra ngoài.
Khi cửa vừa đóng lại, Chu Tiểu Hạ nghe thấy bên trong có tiếng rên rỉ trầm thấp, nhất định là ba rất đau, đau đến mức mà ba vốn là một người điềm tĩnh và lợi hại nhưng cũng phải rên rỉ ra tiếng.
Vừa rồi ông rõ ràng là đang nhẫn nhịn, chịu đau để dỗ dành hai mẹ con cô.
Ông không muốn hai mẹ con thêm lo lắng.
Chu Tiểu Hạ đứng ở cửa phòng, nước mắt lăn dài xuống đất.
Tát Mã thở dài, dẫn Hạ Hạ về phòng của cô "Con không cần lo lắng về việc của người lớn.
Lo học hành cho tốt, cô gắng đậu vào Đại học Chulalongkorn và khiến cho ba tự hào, con nhớ không?
Trường đại học Chulalongkorn CU là trường đại học lâu đời nhất ở Thái Lan, nằm ở thủ đô Bangkok, là đại học danh tiếng hàng đầu trong khu vực.
Đặc biệt, khoa Y của Trường Đại học Chulalongkorn đã đạt được nhiều thành tựu trong y học như thực hiện ca phẫu thuật tim đầu tiên trong nước năm 1959; phẫu thuật cấy ghép thận đầu tiên trong nước năm 1972; thành công trong nghiên cứu thụ tinh nhân tạo ở người đầu tiên trong nước năm 1987; thành công cấy ghép tim năm 1987 và cấy ghép gan năm 1988 đầu tiên tại Đông Nam Á.
"Vâng mẹ, con sẽ học tập thật chăm chỉ." Tát Mã xoa đầu cô "Ngủ sớm đi, ngày mai tổng kết rồi, nhớ về sớm một chút." "Được." Chu Hạ Hạ trở về phòng, dùng nước lạnh rửa mặt.
Nước làm ướt mái tóc hai