Chương 6
cậu nhóc sạch sẽ đẹp trai, để họ chăm sóc mẹ mỗi ngày luôn." Hứa Quân Du bật cười, vỗ nhẹ lên vai Hứa Thanh Như "Mẹ không chịu nổi đâụ" Một lát sau bà hỏi "Đổng Tuần cũng tự luyến như vậy sao?" "Quá tự luyến luôn." Hứa Thanh Như khinh bỉ "Con chê cậu ta bẩn mà cậu ta lại tưởng con ghen, đúng là nát bét rồi mà còn không tự nhận thức được.
Cậu ta còn coi mình là con ruột của Thiệu Bác Thao thật luôn, bày đặt khoe mẽ thân phận cậu chủ nhà giàu gì chứ?
Ban đầu con còn định đợi đến khi nắm được nhà họ Đổng rồi thì sẽ thưởng cho cậu ta một cục xương, đấy là nếu cậu ta cư xử đàng hoàng.
Chứ giờ nghĩ lại mới thấy, vẫn nên bắt cậu ta cuốn gói cút đi càng nhanh càng tốt." Tối hôm sau, Thiệu Bác Thao cử tài xế đến đón Hứa Thanh Như, cô bèn quay về nhà họ Đổng, hay chính xác hơn là nhà họ Thiệụ "Chú Trương, trong hai ngày cháu đi vắng, chắc Đổng Tuần không bị ba đánh đâu nhỉ?" "Chủ tịch thương Đổng Tuần lắm, làm sao nỡ đánh cậu ấy được?" Trương Thu Thực ngập ngừng rồi nói tiếp "Dù có bị đánh thật thì cậu ấy cũng chẳng muốn người ngoài biết để khỏi mất mặt." Xem ra anh thật sự đã ăn đòn rồi.
Hứa Thanh Như thầm hả hê trước nỗi đau của Đổng Tuần.
Một lúc sau, cô lại nhìn chằm chằm vào ghế lái phía trước, vẻ mặt cứ ngập ngừng mãi "Chú Trương, nghe nói chú đã ở nhà họ Đổng hơn ba mươi năm rồi, chú cũng là người nhìn Đổng Tuần lớn lên.
Ngày thường anh ấy cũng rất tin tưởng chú, vậy anh ấy..
anh ấy.." Trương Thu Thực rất hiểu ý "Mợ chủ có lời gì thì cứ hỏi thẳng, tôi nhất định sẽ không nói lại với Đổng Tuần hay chủ tịch đâụ "Cháu đã dặn rồi mà, đừng gọi cháu là mợ chủ.
Chú là bậc cha chú, cứ gọi thẳng tên cháu đi ạ." Hứa Thanh Như cúi đầu nhìn xuống đất "Thật ra cũng không có gì cả, cháu chỉ muốn biết những người phụ nữ hay ở cạnh anh ấy là kiểu người thế nào thôi.
Nói đến đây, cô lại tự giễu mà bật cười "Ai cũng cho rằng cháu không xứng với anh ấy, cháu cũng tự thấy đúng." "Mợ đừng nói như vậy.
Mợ vừa thông minh lại xinh đẹp, ngay cả chủ tịch cũng rất quý mến mợ.
Đổng Tuần chỉ đang giận dỗi nhất thời, rồi cậu ấy sẽ từ từ hiểu ra thôi." Hứa Thanh Như khẽ thở dài, một lúc lâu sau mới hỏi "Mấy ngày sau hôn lễ, anh ấy cứ vắng nhà mãi.
Có phải anh ấy..
đi tìm cô gái khác rồi không ạ?" "Không, không, không.
Mợ cứ yên tâm, mấy ngày nay cậu ấy luôn ở cùng với bạn bè, không thì cũng đến bệnh viện thăm Tổng giám đốc Đổng.
Cậu ấy không có người nào khác đâụ" "Thật sao ạ?" Tuy Hứa Thanh Như tỏ vẻ nghi ngờ nhưng trong lòng lại thầm hiểu rõ.
Cái thằng chết nhát chỉ biết giả vờ dữ dằn trước mặt cô không đời nào dám làm như vậy đâụ Thật ra cô còn mong Đổng Tuần sẽ ngoại tình thật sớm, như vậy cô sẽ không cần tốn công tốn sức để khiến Thiệu Bác Thao tống cổ anh ra khỏi nhà.
Sự thật đúng như Hứa Thanh Như dự đoán.
Đổng Tuần quả thực đã bị Thiệu Bác Thao cho một trận nhừ tử.
Vừa bước vào nhà, cô đã nhìn thấy khuôn mặt sưng phù của anh.
Thiệu Bác Thao đang ngồi ở tầng một, tập trung làm việc trên máy tính.
Đổng Tuần ngồi đối diện ông ta, cúi gằm mặt xuống sàn, vẻ mặt đầy ấm ức.
Khi thấy Hứa Thanh Như bước vào, ánh mắt anh lập tức bùng lên lửa giận ngùn ngụt.
Hứa Thanh Như