Chương 7
bộ không ngừng yêu cầu thay đổi chủ tịch, trong đó người lên tiếng nhiều nhất là đại cổ đông lớn thứ 2.
Doãn Tuyển bắt đầu đầu tư vào thị trường chứng khoán khi còn là sinh viên, sau khi tốt nghiệp viện nghiên cứu thì khởi nghiệp, mấy năm qua lấy danh nghĩa công ty nước ngoài thu mua cổ phần của Kinh Duệ đã đủ để anh chi phối thế cục trước mắt, một khi phản bội, quyền kinh doanh của Kinh Duệ sẽ gặp phải nguy cơ đổi chủ, vì bảo đảm Kinh Duệ tiếp tục họ Doãn, lão gia tử mới miễn cưỡng đồng ý cho Doãn Tuyển vị trí chủ tịch.
Tập đoàn Kinh Duệ dưới sự dẫn dắt của Doãn Kinh từng nở mày nở mặt một thời, ông lấy kiến trúc làm giàu, tuy nhiên sau này ngành nghề liên quan càng ngày càng rộng, ngành xây dựng của Kinh Duệ vẫn luôn là tấm bảng hiệu tiêu biểu thành công nhất trong tập đoàn, quy mô cùng vốn liếng thậm chí đã hơn mười năm đứng trong top 10 tập đoàn toàn quốc, chỉ tiếc sau này liên tục quyết sách thất bại, lại đào đông bổ tây, khi giao vào tay Doãn Tuyển, tấm bảng hiệu sáng ngời này cùng với toàn bộ tập đoàn đã sớm đổ nát.
Ban đầu không ít người chờ cảnh Doãn Tuyển nhảy dù bị chê cười, anh lại thật sự vực dậy tập đoàn cũ đang cheo leo tяên bờ vực nguy hiểm này trong sự ràng buộc của các chú.
Ánh mắt anh độc đáo, thủ đoạn tàn nhẫn, chọn người làm việc mạnh mẽ dứt khoát, không nói tình cảm, ngay cả Doãn Kinh tung hoành thương trường nửa thế kỷ cũng không còn lời nào để nói.
Mấy năm về sau, dưới sự bày mưu nghĩ kế của anh, sự nghiệp Kinh Duệ càng làm càng lớn, lợi nhuận một năm so với một năm tăng trưởng kinh người, hai năm trước lại lần nữa đẩy Doãn gia lên vị trí người giàu nhất Hàn Thành, đến lúc này, Doãn Thị hoàn toàn trở thành của Doãn Tuyển.
Nhìn cảnh tượng vinh quang hôm nay của Kinh Duệ, người ngoài đều khen ngợi Doãn Kinh có tầm nhìn xa trông rộng, chọn người nối nghiệp rất chuẩn, không ai biết giữa ông cháu bọn họ đã trải qua bao nhiêu lần đánh cờ.
Doãn Đồng giữa chừng bị mẹ cô bắt đi ứng phó với họ hàng, vất vả lắm mới thoát thân, sau một hồi tìm kiếm cật lực từ trong ra ngoài, cuối cùng cô cũng tìm thấy Mạnh Vãn Ca ở góc khuất ngoài sân thượng.
"Chậc!
Sao con lại trốn ở đây?
Vô cớ bỏ lỡ một màn hay." Mạnh Vãn Ca nhàm chán đến mức đang chơi game tiêu khiển, đầu cũng không ngẩng lên, thờ ơ hỏi: "Trò gì hay?" “Cô họ mà mẹ ba quen biết ở thành phố Y, không đúng, con phải kêu là bà cô họ… Cô ấy vừa mới khuyên anh hai tuổi không còn nhỏ nên lập gia đình rồi, cô còn tưởng rằng cô ấy thật sự lo lắng, nào ngờ chờ tới phía sau, tiếp theo liền khen con gái nhà mình nhu thuận ngoan ngoãn như thế nào, đàn ông thành công ở nhà cần có phụ nữ, nói đến mức cô cũng muốn cưới một người rồi.
" Doãn Đồng ha hả cười: "Đoán xem thế nào, mẹ hai dẫn theo cái vị mẹ kế tương lai của con ở phía sau vừa nghe đã hiểu rõ đầu đuôi, giận đến mức làm người ta cúp đuôi chạy mất.
Trước nay chưa từng phát hiện sức chiến đấu của mẹ hai lại mạnh như vậy." Mặt Mạnh Vãn Ca trầm xuống: “Bát tự cũng chưa coi, cô đừng một câu mẹ kế hai câu mẹ kế.” Doãn Đồng "Ủa" một tiếng: "Con đừng không tin, cô thấy thật sự có triển vọng.
Cô đã giúp con hỏi thăm rõ ràng, chị ta tên là Triệu Nhã Viện, ở thành