Chương 20
bên dưới, cọ xát lên xuống nơi cửa huyệt ướt át của cô, đáy mắt tràn ngập ngọn lửa dục vọng đỏ ngầụ Không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt anh lúc này, Ôn Ngôn cắn chặt môi, thở dốc như một con cá khát nước, lồng ngực phập phồng lên xuống, vô cùng quyến rũ.
“Có muốn sờ thử không?” Lục Diệu cất giọng khàn khàn, kéo bàn tay phải của cô hướng xuống dưới.
Ôn Ngôn vẫn chưa hiểu rõ tình hình, sau khi chạm vào vật thể nóng rực và cứng ngắc kia, bàn tay cô chợt run lên.
Nóng quá… Lòng bàn tay cô bị bàn tay rộng lớn của anh bao trọn, cự vật khổng lồ kia thuận thế nằm gọn trong tay cô.
Quá to… Kích cỡ này rõ ràng chỉ người Âu Mỹ mới có, người châu Á thực sự quá hiếm.
Tay Ôn Ngôn run rẩy.
Cô phát hiện ra lý thuyết có hiểu nhiều đến đâu, khi thực sự thực hành, đại não cũng chỉ là một mảng trống rỗng.
Lục Diệu rất hài lòng với sự ngây ngô của cô.
Anh bao bọc lấy tay cô, ngậm lấy cánh môi cô mút mát, cầm tay chỉ việc dạy cô vuốt ve lên xuống.
Hai mươi phút sau, dòng tinh dịch nóng bỏng đặc sệt mới bắn lên vùng bụng phẳng lì trắng trẻo của cô.
Lục Diệu tựa trán vào trán cô, đáy mắt sâu thẳm vẫn lộ ra vẻ chưa thỏa mãn.
Anh đưa tay bật chiếc đèn bàn, thở hổn hển ngắm nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô.
Ánh sáng đột ngột lóe lên, Ôn Ngôn nhắm chặt mắt.
Cô cảm nhận được anh xuống giường rồi quay lại, dùng khăn giấy lau sạch chất lỏng trên bụng cô rồi mới rời đi, lúc này cô mới từ từ mở mắt ra.
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy.
Trên sàn nhà là những viên giấy đã qua sử dụng cùng chiếc quần lót ren, áo lót của cô, và cả một chiếc quần màu xanh quân đội, bên trong kẹp chiếc quần lót đùi màu xám đậm… Nhớ lại cảnh tượng đầy dâm mĩ vừa rồi, mặt cô lại nóng ran.
Cô nhanh chóng xuống giường mặc lại nội y, chỉnh đốn lại chiếc váy liền thân trên người.
Khi Lục Diệu bước ra, Ôn Ngôn đã không còn ở trong phòng ngủ.
Anh vừa lau tóc vừa bước ra ngoài, nhìn thấy bóng lưng yêu kiều đang đứng trước cửa sổ sát đất, đôi mắt anh khẽ nheo lại như đang thưởng thức một bức tranh.
Vừa nhớ lại tiếng “Anh Tư” cô gọi lúc động tình ban nãy, giọng nói nũng nịu nhường ấy, cơ thể lại mềm mại mịn màng đến thế… Cự vật bên dưới lại một lần nữa thức tỉnh.
Anh xoay người trở lại phòng ngủ, mặc quần áo tử tế rồi mới bước ra.
Ôn Ngôn dặm lại lớp trang điểm rồi mới cùng Lục Diệu quay lại sảnh trước.
Giữa nam và nữ chính là như vậy, sau khi có những hành động thân mật, mối quan hệ sẽ thăng hoa thêm một bậc.
Bị Lục Diệu ôm lấy vòng eo thon gọn, tim Ôn Ngôn cứ đập thình thịch không ngừng.
Đặc biệt là những dấu hôn nơi hõm cổ, phấn phủ căn bản không thể che giấu được.
Cùng anh đối mặt với người nhà họ Lục một lần nữa, mấy chỗ có dấu hôn kia hơi nóng lên, cô biết bọn họ đều đã nhìn thấy.
Trên đường đi vệ sinh, cô vô tình nghe thấy một giọng nữ nũng nịu truyền đến từ góc khuất “Thật không nhìn ra nha, chú Tư nhà chúng ta khi bắt đầu “ăn mặn” lại đói khát đến vậy.
Nhìn xem cậu ấy cắn cổ cô gái nhà họ Ôn kìa, em nhìn mà còn thấy đau thay luôn đó.” “Vậy lần sau anh cũng cắn thử nhé?
Xem em có biết đau không?” Ôn Ngôn