Chương 5
tiến vào chỗ chụp, Ngụy Lịch liền quỳ một chân xuống, không biết lấy ở đâu ra một chiếc nhẫn vàng, nâng tay Lâm Dao.
Lâm Dao chấn động, tay hơi run rẩy: “Anh làm gì mà có nhẫn vàng vậy?” “Thời gian này tích góp được, anh đổ hết vào tiền chụp ảnh cưới và tiền nhẫn rồi, sau này em nuôi anh nhé?” “Mua nhẫn làm gì, lãng phí!” Lâm Dao vừa nói vừa rơi nước mắt.
“Không phí.” Người đàn ông cẩn thận đeo nhẫn vào ngón áp út của cô, nói: “Anh cảm thấy em ở bên anh mới thật sự là lãng phí tuổi xuân.
Anh không muốn như vậy.” Anh bắt đầu ý thức được bản thân kém cỏi khi lần đầu tiên theo Lâm Dao vào thị trấn, dòng người qua lại tấp nập, ai nấy đều ăn mặc chỉn chu, quần áo, giày dép, tóc tai chải chuốt gọn gàng.
Còn cả hai người nọ thì lấm lem bùn đất.
Bởi vì sinh hoạt phí ở thị trấn quá cao, Lâm Dao và Ngụy Lịch chỉ đành ở lại căn nhà cấp bốn cũ và xập xệ không ai thèm.
Hai người đứng trước máy ảnh như một bức tranh tuyệt đẹp, nhân viên vội vàng chụp lại những khoảnh khắc tự nhiên nhất của họ.
Chủ tiệm in một bức ảnh cỡ 4x6 cho hai người làm quà tặng, nói: “Không biết tôi có thể dùng ảnh hai người để quảng cáo cho studio được không?
Tôi sẽ trả thêm một phần tiền.” “Được chứ, cảm ơn anh.” Lâm Dao cảm thấy đây là niềm vui bất ngờ, vội vàng đồng ý.
Cô và Ngụy Lịch, mỗi người giữ một tấm ảnh cưới.
Chủ tiệm hẹn khoảng 10 ngày sau quay lại lấy cả album, bọn họ cần thời gian chỉnh sửa ảnh.
Lâm Dao vui vẻ đồng ý, cầm tấm ảnh cưới nhỏ gọn tяên tay mà nhìn: “Ngụy Lịch, anh nói em lãng phí thanh xuân là không đúng.
Từ nhỏ đến lớn em luôn sống một mình, rất cô đơn, có anh, cuộc sống của em mới trở nên tươi sáng hơn.” Người đàn ông không nói gì, cúi đầu khẽ hôn lên trán cô.
Hai người dắt tay nhau trở về nhà, lại bắt đầu cuộc sống yên bình của mình.
Lâm Dao mong rằng họ sẽ luôn được an ổn, lại không ngờ, sự xinh đẹp mang đến cho cô xui xẻo...
====================================================================== 4.
Lâm Dao mong rằng họ sẽ luôn được an ổn, lại không ngờ, sự xinh đẹp mang đến cho cô xui xẻo.
Ngày hẹn trả album ảnh cưới đến, Ngụy Lịch bận việc riêng nên Lâm Dao đi một mình mà không báo với anh, bởi vì anh cũng không có điện thoại.
Cô háo hức muốn xem thành quả của nhiếp ảnh gia, muốn xem cô và Ngụy Lịch trông như thế nào khi trở thành cô dâu và chú rể.
Nhưng mới đi bộ được vài phút, tяên con đường làng nhỏ bỗng nhiên xuất hiện hai gã đàn ông mặt mày d/ữ tợ/n.
Trực giác nói cho Lâm Dao biết, đây không phải người tốt.
Người đàn ông rút ra một con da/o, quát lên: “Đưa tiề/n cho bọn tao!” Lâm Dao hoảng sợ, lập tức ngoan ngoãn giao hết tài sản ra.
Ti/ền là vật ngoài thân, cái mạng vẫn quan trọng hơn!
Cô thậm chí chẳng hề do dự chút nào!
Hàng chục năm nay, ở trong thôn nhỏ của bọn họ chưa từng xảy ra cướp giật hay mấy chuyện phạ/m ph/áp, ý thức người dân vô cùng tốt!
Sao lại có cướ/p?
“Con nhóc này nghe lời quá nhỉ.” Tên cướp cười khà khà lật mở cái bọc ti/ền, nói: “Cũng chỉ có mấy đồng, mẹ nó!
Tao đã bảo cái khu khỉ ho cò gáy như vậy chẳng thể kiếm chác được gì đâu mà!” “Cả/nh s/át lùng bắt chúng ta mấy ngày rồi, chỗ này vắng vẻ, an toàn đó.” Trong lúc bọn họ nói chuyện với nhau, Lâm Dao cũng biết được hai tên trước mắt đang