Chương 10
lo chuyện bao đồng cũng phải dừng bước.
Tống Cẩn hoàn hồn quay đầu lại thấy anh, vội vàng lau nước mắt, chuyển từ buồn sang vui “Lục tiên sinh ngài đã về rồi à, không khí ở quán bar Tiểu Lê cũng không tệ chứ?” Quán bar Tiểu Lê chính là quán bar do Khang Húc mở.
Lục Chinh biết cô đang lảng sang chuyện khác, nhưng vẫn nương theo lời cô mà gật đầu “Rượu cũng được, ca sĩ hát cũng hay.” “Khách của homestay Hảo Vận Lai chúng tôi đến đó được giảm giá 20% đấy.” Cô ôm máy tính đứng dậy “Khang Húc có giảm giá cho ngài không?
Nếu không giảm để tôi đi tìm cậu ta đòi tiền lại.” Để ý thấy màn hình máy tính của cô hiện lên những sọc màu dọc, Lục Chinh hỏi “Máy tính bị sao vậy?” “Hình như bị tôi làm rơi hỏng rồi.” Cô thất vọng nói “Để tôi đi tìm Khang Húc sửa giúp.” “Đưa đây tôi xem.” Tống Cẩn lúc này mới nhớ ra anh mở công ty về lĩnh vực internet “Xem cái đầu óc của tôi này Quên mất ngài là đại lão trong ngành.” Đêm khuya, đèn đường bên ngoài đã tắt, Tống Cẩn nhìn thời gian, đã gần 11 giờ, Lục Chinh vẫn đang giúp cô sửa máy tính.
“Hay là ngài đi nghỉ trước đi, ban ngày sửa cũng được.” Cô cảm thấy hơi áy náy.
“Cô đi ngủ trước đi.” Lục Chinh dùng đèn pin điện thoại soi vào dây cáp kết nối, phát hiện có chỗ bị lỏng “Có thể là vấn đề ở dây cáp.” Cô cũng muốn đi ngủ lắm chứ, nhưng tối qua Nguyễn Họa gửi cho cô mấy bộ phim mát mẻ, bảo cô xem nhiều trai đẹp Âu Mỹ một chút để mau chóng quên đi gã đàn ông tồi tệ Thời Luật kia.
Dung lượng quá lớn, cô đã dùng máy tính để nhận file, mấy bộ phim đó hiện tại đang nằm chễm hệ ngay trên màn hình máy tính của cô.
Máy tính sửa xong chắc chắn phải mở lên, nếu Lục Chinh nhìn thấy mấy bộ phim người lớn trên màn hình, thì cái hình tượng “sắc nữ” của cô coi như vững như bàn thạch rồi.
“Cầm điện thoại giúp tôi.” Lục Chinh cúi đầu, một tay cầm nhíp “Soi vào cái dây này.” Tống Cẩn ngoan ngoãn đi tới, nhận lấy điện thoại, chiếu đèn pin vào vị trí anh chỉ.
Đứng gần, cô ngửi thấy mùi rượu và thuốc lá trên người anh.
“Ngài còn hút thuốc sao?” Cô hỏi.
“Hút một ít thôi.” Lục Chinh không ngẩng đầu, ra hiệu cho cô để điện thoại gần hơn chút nữa.
Cô chỉ đành cúi thấp người xuống, di chuyển điện thoại đến sát tay anh.
Ở khoảng cách gần, cô nhìn thấy anh dùng nhíp kẹp hai sợi dây, năm ngón tay thon dài, từng khớp xương ngón tay đều rõ ràng sắc nét, đặc biệt là những đường gân xanh trên mu bàn tay này...
giống hệt ngón tay của nam chính cấm dục trong tiểu thuyết cô viết.
Gợi cảm thật...
Tống Cẩn thầm nghĩ Nếu kẹp điếu thuốc chắc chắn càng gợi cảm hơn.
Mải mê ngắm nhìn ngón tay của Lục Chinh, cô còn chẳng để ý màn hình máy tính đã sáng lên.
Ngay chính giữa màn hình máy tính là mấy bộ phim mát mẻ mà Nguyễn Họa gửi, những chữ như “Năm mươi sắc thái” hiển thị cực kỳ nổi bật trên màn hình trống trải.
Lục Chinh muốn không nhìn thấy cũng khó.
Tống Cẩn hoàn hồn nhìn thấy anh đang nhìn chằm chằm màn hình, tim đập thình thịch, nhưng cô vẫn kiên trì hỏi một câu “Ngài có cần mấy tài nguyên này không?
Tôi chia sẻ cho ngài nhé?” Lục Chinh ngẩng đầu, đánh giá cô một lát, nhận thấy dái tai cô đã đỏ bừng.
Đúng là cứng mồm cứng miệng, rõ ràng xấu