Chương 25
xua đi suy nghĩ tự biên tự diễn.
Thôi quay về đi, không hỏi nữa, cô thở dài yếu ớt rồi xoay người lại, nhưng khi quay được nửa vòng, cô lại nghĩ đến việc dù không hỏi nhưng phải cảm ơn anh ấy vì đã giúp mình.
Nửa vòng rồi lại nửa vòng, quay mãi quay mãi, đến nỗi Lộc Nhung chóng mặt, suýt chút nữa thì ói ra.
Cuối cùng, cảm giác biết ơn và áy náy đã chiếm ưu thế.
Cô cẩn thận gõ cửa, từng nhịp từng nhịp thử thăm dò.
Lộc Nhung đợi một lúc mà vẫn không có ai trả lời, cô bỗng thấy tâm trạng phức tạp, không biết anh không có nhà là tốt hay xấụ Khi cô định bỏ cuộc thì cánh cửa bất ngờ mở ra.
“Là cô à?” Giọng Tần Bắc Phong khàn khàn, mang theo chút đe dọa tức giận.
Những lời cảm ơn đã chuẩn bị trước đó tan biến ngay lập tức trước thái độ lạnh lùng của anh, khiến sống mũi Lộc Nhung bỗng thấy cay xè.
Chiếc mũi nhỏ xinh của cô khẽ giật giật, sự uất ức hiện rõ trên khuôn mặt, Tần Bắc Phong nhận thấy điều này, cố gắng kìm nén cơn giận “Có chuyện gì, vừa nãy tôi bận.” “Tôi, tôi đã đến phòng bảo vệ rồi.
Cảm ơn anh, anh tiếp tục công việc đi.” Lộc Nhung mím môi, cố gắng không khóc, cô chỉnh lại tư thế cố tỏ ra chân thành nhất có thể “Và nếu có điều gì cần giúp, tôi đều sẵn lòng.” Cô muốn trả lại hết những ân tình đã nợ anh.
Tần Bắc Phong nhìn cô, đôi mắt to tròn trong như quả hạnh, hàng mi dài cong vút.
Ngay cả khi cô khóc, nước mắt có lẽ cũng sẽ đọng lại nơi bờ mi, tràn đầy như những giọt nước, chỉ khi bị áp lực, bị chèn ép nước mắt mới vỡ òa như thể mặt nước bị phá vỡ… Anh rất muốn làm tổn thương cô.
Ánh mắt của Tần Bắc Phong trở nên tĩnh lặng như dã thú đang săn mồi, anh khàn giọng “Thủ dâm, muốn giúp không?” Trong thoáng chốc Lộc Nhung đã nghĩ rằng mình nghe nhầm.
“Thủ dâm, muốn giúp không?” Tần Bắc Phong thỏa mãn khi thấy biểu cảm ngơ ngác của cô, một tay nhẹ nhàng ấn sau gáy cô, buộc cô cúi đầu “Cưng à.” Những từ ngữ thô tục hơn càng khẳng định rằng cô không nghe nhầm, theo động tác của anh, Lộc Nhung từ từ cúi đầu xuống.
Lúc này cô mới nhận ra áo của anh đã kéo lên, lộ ra cơ bụng rắn chắc như thép, đường nét hoàn hảo của cơ thể hiện rõ, cạp quần lỏng lẻo, đám lông đen dày đặc, và một vật đang cương cứng nổi lên rõ ràng.
Đó là thứ mà cô đã vô tình chạm vào vào ngày đầu tiên, dương vật của anh.
Không còn lớp vải che chắn, chiếc dương vật thô to hiện ngay trước mắt, từng mạch máu nổi lên rõ rệt.
Ở đầu dương vật có một chút dịch nhờn đã rỉ ra, phản chiếu ánh mắt của cô khiến nó càng trở nên kích thích hơn.
“Cưng à?” Tần Bắc Phong dùng ngón tay cái mân mê làn da mềm mại sau gáy cô.
Mắt to nhìn vào mắt nhỏ, Lộc Nhung mất một lúc lâu để não xử lý những gì đang xảy ra, rồi cơ thể mới có thể phản ứng lại.
“Rầm ” Cô dám đóng cửa trước mặt anh lần thứ hai trong một đêm, Tần Bắc Phong bật cười khẽ.
“Làm sao có người nào dám làm chuyện đó giữa ban ngày ban mặt như vậy chứ ” Lộc Nhung trở về nhà, lại chui vào chăn không ngừng co chân lại, cảm giác ẩm ướt giữa hai đùi khiến cô vừa xấu hổ vừa sợ hãi.
Từ nay về sau, cô thề sẽ không bao giờ tìm