Chương 31
Bắc Phong nói thô lỗ, tét nhẹ vào mông cô gái.
Bàn tay to lớn của anh không khiến cô đau, ngược lại còn mang đến cảm giác kỳ lạ, tê dại.
Bên trong cô càng lúc càng ngứa, Lộc Nhung không dám nghĩ tiếp, cơ thể cứng đờ, không dám cử động, chỉ yếu ớt thốt ra tiếng rên rỉ.
“Ư… không được vào đâụ” Không muốn vào cũng phải vào, Tần Bắc Phong bực bội đến nỗi thái dương giật giật, gân xanh trên cổ ẩn hiện.
Cô bé thật sự quá nhỏ, đầu khấc chỉ mới chạm vào đã bị khít chặt không còn khe hở.
“Vào, tính là vào thế nào…” Trước khi dương vật cương cứng đến mức phát đau, anh phải làm gì đó.
“dương vật đâm vào mới tính là vào sao?” Nghe câu hỏi thẳng thừng, tục tĩu của anh, Lộc Nhung vừa thẹn vừa sợ, không biết trả lời thế nào.
“Không nói thì anh vào đấy.” Tần Bắc Phong cực kỳ thích nhìn người khác sợ hãi, đầu khấc từ từ ép vào khe hẹp.
“Ưm… cái đó, cái đó… cái đó vào thì tính, đừng vào cái đó…” Sợ anh làm thật, Lộc Nhung khóc khô cả giọng, chỉ đến khi anh đứng thẳng dậy, vật cứng đáng sợ rời đi, cô mới ngừng khóc.
Tần Bắc Phong liếc xuống, trên dương vật đọng lại sợi nước dâm lấp lánh, chực chờ đứt.
Cô bé này bên trong có suối nguồn sao?
“Ý em là, ngón tay có thể vào.” Yết hầu anh chuyển động, dục vọng tàn bạo không thể kìm nén nữa.
“Mấy ngón cũng được.” Mặc cho tiếng nức nở phản kháng của Lộc Nhung, Tần Bắc Phong vẫn nhấn cổ tay xuống, đẩy ngón giữa vào đến đốt ngón tay đầu tiên.
Tiếng nước vang lên khẽ khàng, nhanh chóng bị những hơi thở gấp gáp của cô che lấp.
Lộc Nhung yếu ớt rên lên “Ư… đaụ” Mới chỉ một ngón tay mà đã đau?
Tần Bắc Phong khựng lại trong giây lát.
Ý định “nhẹ tay” lóe lên nhưng chưa kịp hình thành đã bị làn nước dâm tràn ra liên tục dập tắt.
Anh bắt đầu khám phá kỹ lưỡng trong không gian chật hẹp ấy.
Nơi mà dương vật tạm thời chưa thể đến, mềm mại và trơn mịn như một miếng bơ.
Một ngôi nhà làm từ bơ, với hai cánh cửa trắng hồng.
Giờ đây, chúng buộc phải mở ra, chào đón kẻ không mời mà đến khám phá bên trong.
Nhưng Tần Bắc Phong không phải là một vị khách thanh lịch, anh là kẻ cướp, là tên thổ phỉ, một gã man rợ chưa từng thấy qua thế giới, mang theo ngọn đuốc và vũ khí, khám phá rồi đốt cháy từng tấc thịt bên trong.
Bơ từ từ tan chảy, tuân theo ý muốn của anh, tạo hình theo cách mà anh thích.
Anh thích thú trước sự trơn mượt của cô bé, rồi với một chút tò mò nghiêm túc pha lẫn độc ác, anh cong ngón tay lên, cào cấu từng chút một.
“Đừng… đừng cào… Ư ư…” Lộc Nhung làm sao chịu nổi, bên trong cô căng cứng tê dại.
Cô khóc đến đỏ cả khóe mắt, trong đôi mắt tròn xoe ấy, sự ngây thơ trong sáng đang dần tan biến, theo dòng nước dâm chảy ra.
Nước dâm chảy dọc theo ngón tay dài thô kệch của anh, đọng lại trong lòng bàn tay.
Tần Bắc Phong cố tình giữ lại hết, rồi ép chặt lòng bàn tay lên mớ thịt mềm.
Tiếng bì bõm vang lên, xen lẫn tiếng đập nhịp nhàng.
“Bên trong toàn nước, không thể là đau được.” Giọng anh trầm ấm, nhưng lời nói lại đầy thô tục “Đó là sướng.” Lộc Nhung nghe rõ chữ đó, xấu hổ đến mức suýt ngất đi “Anh… Tôi không có, đừng chạm nữa, tôi không cho anh sờ nữa.” Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng bị anh dễ