Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 19

dài vươn ra ôm lấy Hạ Mạt, sau đó một tay giữ chặt cô trong lòng rồi nhấc bổng lên, dễ dàng ôm Hạ Mạt ngồi lên đùi mình.
Anh hơi hạ cửa sổ xe xuống, hơi nóng ẩm ập vào mặt, thổi mái tóc dài xõa trên ngực Hạ Mạt bay về phía saụ Hạ Mạt vô cùng xấu hổ, nửa thân dưới của mình không mặc gì cả, cứ như vậy hai chân dang rộng khóa ngồi trên người Chu Cẩn Nghiêu, khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhaụ Cánh tay trái Chu Cẩn Nghiêu tùy ý chống lên mép cửa sổ xe, tay kia giữ chặt eo Hạ Mạt, kéo cô lại gần mình hơn.
"Muốn ăn ở đâu?" Hạ Mạt từ nhỏ lớn lên ở miền bắc, ở biệt thự mấy ngày nay, hầu gái hầu như mỗi ngày ba bữa đều mang đến cho cô cơm và cháo.
Cho nên vừa nãy khi chưa ra khỏi cửa, Chu Cẩn Nghiêu hỏi cô, cô theo bản năng trả lời muốn ăn mì.
Nhưng bây giờ, nhìn ra ngoài đủ loại món ăn Thái, cô đột nhiên không biết chọn gì.
"Nghe theo anh, anh Chụ" Chu Cẩn Nghiêu nhướng mày, đến đây mấy ngày rồi, Hạ Mạt cơ bản không chủ động nói chuyện với anh.
Dù có nói thì giọng cũng nhỏ như tiếng muỗi kêu, gọi “anh Chu”.
Thấy Chu Cẩn Nghiêu im lặng, Hạ Mạt mờ mịt ngước mắt nhìn anh.
"Em gọi tôi là gì?" "...Chu, anh Chu ạ." Chu Cẩn Nghiêu khẽ cười một tiếng, quyết định không còn chấp niệm với cách xưng hô này nữa.
Khóe môi anh cong lên một đường cong đẹp đến mê người, "Vậy em đoán xem bây giờ anh Chu muốn ăn gì?” Hạ Mạt lắc đầu không biết.
Nụ cười trên khóe môi người đàn ông càng sâu hơn, anh nghiêng người về phía trước, môi mỏng dán vào tai Hạ Mạt.
Anh nhìn vành tai cô có những sợi lông tơ nhỏ nhắn đáng yêu như trẻ con, giọng nói hơi khàn khàn, "Muốn ăn em." "..." Hô hấp Hạ Mạt cứng lại, tim đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài.
Chu Cẩn Nghiêu nhìn đôi tai nhỏ nhắn của cô nhanh chóng ửng hồng, vừa mở miệng đã ngậm lấy.
"Ưm..." Hạ Mạt run lên một chút, hai bàn tay nhỏ bé như bày biện chống lên ngực rắn chắc của người đàn ông.
Tay Chu Cẩn Nghiêu luồn vào vạt váy cô, một đường hướng lên trên nắm lấy bầu ngực đầy đặn bắt đầu mạnh mẽ xoa nắn.
Một tay khác tìm xuống dưới thân cô.
Tiếng nước liếm láp vành tai trong suốt của Chu Cẩn Nghiêu bên tai cô vang lên vô cùng rõ ràng.
Hạ Mạt không chịu nổi, cô cảm thấy hạ thân có chút nóng ran, có một dòng nước ấm nóng mãnh liệt đang gào thét ở bụng dưới, va chạm như muốn trào ra khỏi cơ thể cô.
"...Ưmm,...Đừng." Hạ Mạt đưa tay ngăn cản bàn tay người đàn ông đang sờ xuống dưới thân cô.
Chu Cẩn Nghiêu vừa tìm được nơi sâu kín của cô, đã cảm nhận được một chút ẩm ướt trên quần mình.
Anh buông vành tai non mềm trong miệng ra, cúi đầu hơi vén váy Hạ Mạt lên.
"Hah...", Chu Cẩn Nghiêu khẽ cười.
Hạ Mạt theo ánh mắt anh nhìn xuống, cô xấu hổ đến mức hận không thể lập tức che mắt Chu Cẩn Nghiêu lại.
Trên quần người đàn ông đã có một vệt nước sẫm màu in rõ.
Chu Cẩn Nghiêu một tay chống lên cửa sổ xe, tay kia kéo chiếc áo khoác trên người Hạ Mạt ném sang một bên.
Dây đai váy ngủ theo động tác của người đàn ông trượt xuống khỏi bờ vai thon thả của Hạ Mạt.
Bàn tay to của Chu Cẩn Nghiêu ấn nhẹ vào xương quai xanh cô, bầu ngực trắng như tuyết của Hạ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡