Chương 3
không hề chớp nhìn chằm chằm vào cô.
Hạ Mạt chợt nhận ra, quần áo trên người mình chỉ là mấy mảnh vải che đậy sơ sài những bộ phận quan trọng.
Cô xấu hổ đưa tay ôm lấy cơ thể, nhưng động tác của cánh tay lại vô tình đẩy bộ ngực căng tròn thêm phần quyến rũ.
Hạ Mạt cắn môi, không dám nói gì, cô sợ bất kỳ động tác nào của mình cũng có thể khơi gợi dục vọng của người đàn ông.
Rốt cuộc bây giờ, cô gần như trần truồng.
“Cô tên gì?” “Hạ Mạt…” Chu Cẩn Nghiêụ” Có lẽ là vì vẻ ngoài tuấn tú của người đàn ông, hoặc có lẽ là vì thái độ lịch sự của anh ta, Hạ Mạt cảm thấy nghẹn ứ ở cổ họng nhưngdường như không còn quá sợ hãi.
Mặc dù không biết người đàn ông này sẽ làm gì tiếp theo, nhưng Hạ Mạt mơ hồ cảm thấy, dường như anh ta không có ác ý gì.
“Anh… có thể cho tôi xin một bộ quần áo được không?
Tôi, tôi chỉmuốn che bớt lại…” “Không cần.
Dù sao lát nữa mặc rồi cũng phải cởi ra thôi.” Nghe thấy Chu Cẩn Nghiêu nói, Hạ Mạt đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy hoảng loạn và bất an.
“Cầu xin anh Tôi có thể làm bất cứ điều gì, thật đấy Anh Chu, tôi van anh Xin đừng như vậy” Chu Cẩn Nghiêu không đáp.
Anh hơi cúi người xuống, lặng lẽ mở ngăn kéo tủ đầu giường lấy ra một hộp thuốc.
Ngọn lửa từ chiếc bật lửa lóe lên trong tay anh, ánh sáng nhỏ bé ấy hắt lên những đầu ngón tay dài thon, sáng lên rồi vụt tắt.
Chu Cẩn Nghiêu hất cằm, bình thản nói “Cô đi tắm trước đi.” Ngay lúc Hạ Mạt vừa bước vào, anh đã ngửi thấy mùi hương nồng đậm được cố tình xịt lên người cô, mùi hương nồng nặc và gay mũi đó quá gay gắt, khiến anh không thích.
Thấy Hạ Mạt không có bất kỳ động tác nào, chỉ im lặng dùng ánh mắt cầu xin anh.
Anh tiến lên một bước gần sát cô, khiến cho khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở có thể chạm vào nhaụ Hạ Mạt hơi sợ hãi, cô cẩn thận khẽ lùi sau vài bước.
“Cô muốn tự mình tắm?
Hay để tôi tắm ?” Cô nhắm mắt lại, đau khổ lắc đầụ Một lúc lâu sau, giọng cô mới run rẩy bật ra “Tôi… tôi tự tắm…” Rõ ràng chỉ cách có vài bước chân thôi, nhưng đối với Hạ Mạt đoạn đường ấy tựa như một thế kỷ.
Cánh cửa phòng tắm là kiểu đẩy trượt, cô nhẹ nhàng đầy ra, bước vào trong rồi cẩn thận khép cửa lại.
Khi dòng nước mát lạnh từ voi sen tưới lên người, nước mắt Hạ Mạt cũng tuôn rơi không ngừng.
Cô không biết bây giờ mình đang ở đâu, cũng không biết phải nên làm gì ngay lúc này.
Tiếng nước ào ào từ phòng tắm cuối cùng cũng vang lên.
Chu Cẩn Nghiêu dụi tắt điếu thuốc trên tay, đứng dậy, bước ra mở cửa phòng.
Thấy Bổng Cát vẫn đứng yên lặng canh gác trước cửa, Chu Cẩn Nghiêu nhướng mày, giọng trầm xuống “Ý gì đây?” Bổng Cát khom lưng cung kính trả lời “Anh Nghiêu, đây là lệnh của ông chủ.” “Cút.” Dù bị mắng, nhưng Bổng Cát chỉ cúi đầu thấp hơn, không hề có ý định rời đi.
Chu Cẩn Nghiêu không nói thêm, chỉ lạnh lùng đóng cửa lại quay về phòng.
Một lát sau, anh đẩy cửa phòng tắm ra.
Vừa thấy bóng người đàn ông xuất hiện, Hạ Mạt hoảng sợ rụt người lại, nép mình trong góc tường.
“Đừng… Làm ơn, tôi xin anh…” Không chờ cô nói hết, Chu Cẩn Nghiêu đã bước nhanh tới, ngang nhiên bế bổng cơ thể đang trần truồng của cô