Chương 5
hai ly trà sữa đi ra tiệm, Tinh Nhung vẫn còn đang suy nghĩ chuyện kỳ lạ này, trông giống như cái đuôi nhỏ đi theo phía sau Kỳ Nam.
"Muốn ăn cái gì?" Kỳ Nam quay đầu lại hỏi.
"Gì cũng được." Tinh Nhung không yên lòng trả lời.
"Lẩu hay t̸h̵ιt̸ nướng?" "Lẩụ" Tầng hai có một quán lẩu cũ Tiểu Long Khảm, thỉnh thoảng Tinh Nhung cũng một mình tới đây ăn.
Khi hai người đi lên, bởi vì còn sớm nên có không ít chỗ trống.
Kỳ Nam chọn một vị trí ngồi xuống.
Tinh Nhung nhớ tới lúc trước mình trắng trợn quyến rũ anh như vậy, ngày hôm qua còn quá đáng trộm lấy quần lót của anh, nếu như anh biết...
"Ngay người cái gì, gọi món đi." Kỳ Nam gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn.
Một đống suy nghĩ trong đầu Tinh Nhung bị anh cắt đứt bất ngờ, cả người không khỏi run rẩy.
Vẻ mặt của nhân viên phục vụ đứng bên cạnh thay đổi ngay lập tức.
Cô ta nhìn Kỳ Nam rồi lại nhìn Tinh Nhung, uyển chuyển hỏi "Cô có cần giúp gì không?” Tinh Nhung "..." Ngược lại Kỳ Nam ở đối diện lạnh lùng cười lên.
Thái độ này của anh khiến người phục vụ càng thêm nghi ngờ.
"Cô đừng sợ, có chuyện gì cô có thể nói với tôi, nhà hàng chúng tôi sẽ bảo vệ cô." Tinh Nhung "...
Cám ơn, anh ấy là...
hàng xóm, chúng ta ăn tối cùng nhaụ” Mặc dù người phục vụ vẫn còn nghi ngờ, nhưng không nói thêm nữa.
Tinh Nhung thật không biết mình đã trải qua giờ ăn trưa như thế nào.
Khi hai người đi ra từ trong nhà hàng cũng đã gần một giờ.
"Đi thôi." Kỳ Nam híp mắt nhìn mặt trời bên ngoài, dẫn đầu ra khỏi trung tâm thương mại.
Hai người vốn đã lên kế hoạch, ăn cơm trưa xong đến khách sạn thực hành.
Nhưng bây giờ không biết liệu có thay đổi hay không.
Tinh Nhung suy nghĩ, cúi đầu nhìn quần iean tяên người mình.
Quá lãng phí Sự thực chứng minh cho dù bỏ đi khách sạn, nhưng vẫn cần phải thực hành.
Hai người im lặng ra khỏi thang máy, Kỳ Nam cũng không hỏi lựa chọn của cô, đi thẳng về phía nhà mình.
Kỳ Nam lấy chìa khóa ra mở cửa, khi thấy Tinh Nhung còn đứng ở cửa, anh nghiêng đầu hỏi “Sao, muốn lâm trận bỏ chạy à?” Anh nói ra những lời này với bộ mặt lãnh đạm kia khiến Tinh Nhung xấu hổ mềm nhũn.
"Tôi sẽ đánh gãy chân em đấy." Anh vừa nói vừa đặt chìa khóa đặt ở tяên tủ cửa chính, phát ra một tiếng cạch nhỏ.
Tinh Nhung luống cuống tay chân đứng ở phòng khách nhà anh, so với lần trước, lần này bên cạnh sofa có trải một tấm thảm nhung trắng.
Anh ta làm gì vậy?
Ở trong đầu Tinh Nhung nhanh chóng suy nghĩ lung tung Một tiếng nặng nề truyền đến từ phía sau, thấy Kỳ Nam ném một cái túi vải màu đen lên sofa.
Kéo khóa mở ra, Tinh Nhung lập tức mở to hai mắt, lấp lánh ánh sáng Đầy đủ các công cụ Kỳ Nam bắt được sự phấn khích trong mắt cô, chợt nở nụ cười, vỗ xuống sofa "Lần đầu tiên, cho em một cơ hội, chọn ba thứ mình thích.” Dựa vào sự uyên bác về lý thuyết và sự non nớt về thực hành, Tinh Nhung đã thành công tránh tất cả các công cụ có thể có gây cảm giác đau đớn.
"Móng vuốt mèo kia không cần sao?" Kỳ Nam khoác tay đứng bên cạnh hỏi.
Tinh Nhung quyết đoán lắc đầu, phụ nữ càng xinh đẹp càng biết gạt người, con mẹ nó anh không nên khinh thường tôi.
Chị em trong nhóm đã từng dùng cái móng vuốt mèo con đáng yêu kia, một móng vuốt đánh xuống sẽ để dấu ấn, quá khủng bố.
Kỳ Nam nhìn cây thước nhỏ để sang một bên, tán roi, vợt da, hỏi "Đã chọn xong