Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

nghiệp xong không đến thành phố lớn, quay về cái xó này quyến rũ ai đây?” Ông chủ vội nhìn sang Giang Chước, thấy cô không phản ứng gì liền kéo vợ vào trong “Em nói linh tinh cái gì thế ” Bà chủ bị lôi đi, vẫn không quên ngoái đầu lại “Sao?
Tôi nói sai à?
Sinh viên Học viện Mỹ thuật Thượng Hải mà về huyện mở tiệm, dụ dỗ cả đám đàn ông chen nhau vào tiệm cô ta.
Loại người này có tốt lành gì ” Rầm Cánh cửa đóng sập lại, cắt ngang tiếng huyên náo.
Giang Chước quét dọn xong, lật tấm biển trên cửa sang mặt “Nghỉ ngơi”, treo ổ khóa lên tay nắm cửa, chuẩn bị ra ngoài.
Giang Ngã từ trên lầu bước xuống, đặt một bản nhạc chép tay lên quầy.
Ngón tay anh thon dài, gầy guộc như xương trắng, thoạt nhìn có chút trong suốt.
Anh mặc áo trắng, cổ áo rộng, mái tóc dài gần đến vai, mềm mại, hơi ngả vàng.
Anh có nét hoang dã của cỏ dại mọc tràn, nhưng cũng mang một sức sống bền bỉ khác hẳn những người đàn ông hai mươi chín tuổi khác ở thị trấn này.
Giang Chước lấy chiếc ô dựng ở góc tường, khoác tay anh “Anh muốn ăn gì?” “Gì cũng được.” Cô dẫn anh đến đầu phố Đông.
Huyện Tân Thạch không có núi cũng chẳng giáp biển, ngoài một nhà máy giấy được xây từ nhiều năm trước, đến nay vẫn không có xí nghiệp nào đặt dây chuyền sản xuất ở đây.
Vậy nên, nó nghèo.
Khu cũ chỉ còn một con phố là còn buôn bán.
Những chủ tiệm ở đây hoặc vì tiền thuê rẻ, hoặc vì thích cuộc sống an nhàn, chẳng ai có chí phát tài.
Đầu phố Đông có quán ăn vặt, quán bún Vân Nam và một tiệm cắt tóc.
Tấm biển hiệu của tiệm cắt tóc sáng nhấp nháy.
Hai chữ “Cắt tóc” trên bảng hiệu lệch nhau, một cao một thấp.
Giang Chước bảo thợ cắt tóc tỉa gọn mái tóc thiếu dinh dưỡng của Giang Ngã, trả tiền rồi rời đi.
Cô bé mới vào nghề gội đầu thấy người đàn ông kia có đôi mắt đẹp, không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần.
Người thợ cắt tóc đưa áo choàng cho cô bé “Đừng nhìn nữa, gấp lại đi.” Cô bé cầm lấy, giọng đầy ghen tỵ “Bạn trai của chị ấy đẹp thật.” “Họ là anh em.” Cô bé sững sờ “Trời ạ, họ nắm tay nhau mà đi đấy ” “Nhóc có thấy cái ô trong tay anh ta không?” Cô bé nhớ lại, đó là một cái ô cán dài như gậy chống.
Người thợ cắt tóc cất kéo vào ngăn kéo, nhìn qua ô cửa kính mờ bẩn, thấy Giang Chước cùng Giang Ngã bước vào quán bún, thản nhiên nói “Anh ta không nhìn thấy gì cả.” Trâu Lâm bước vào tiệm hoa, chuông gió trên cửa khẽ reo lên.
Đúng lúc giờ cơm tối, cô vội vã đẩy cửa vào, bụi đường còn vương trên áo khoác, nhưng khoé môi luôn cười của cô lại chẳng hề lộ chút mệt mỏi.
Nhìn cô, chẳng ai nghĩ rằng vừa trải qua hơn chục tiếng ngồi tàu từ thủ đô về.
Giang Chước đón lấy áo khoác lông và khăn quàng từ tay cô, còn chưa kịp nói gì, đã bị Trâu Lâm ôm chặt lấy.
Cô dụi đầu vào ngực Giang Chước, mái tóc ngắn gọn gàng hơi rối tung “Cuối cùng cũng về đến nơi.
Eo tớ sắp chẳng còn là của tớ nữa rồi đây.” Giang Chước vỗ nhẹ lưng “Trước tiên uống cốc nước nóng đi.” Trâu Lâm buông Giang Chước ra, tiện chân đẩy vali sang một góc cho gọn.
Giang Chước đưa cốc nước qua.
Trâu Lâm nâng cốc lên, ngắm nghía một chút “Mua cốc riêng cho tớ luôn à?” “Ừ, khăn mặt, dép lê cũng có rồi.
Chào


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡