Chương 14
An Nhàn, chắc là lại đi nấu cơm trong bếp.
"Thu Tĩnh, cô còn không giời thiệu cho chúng tôi biết nhau sao?" Vương Thu Dung đã mở miệng.
"Đúng, đúng, tôi chính thức giới thiệu với mọi người, đây là Quý Văn Nghiêu, Văn Nghiêuà, còn đây là dì Hai, đây là dượng Hai, đây là......" Vương Thu Tĩnh giới thiệu một lượt cuối cùng cảm khái nói " Nhà họ Vương của bác có đến bốn năm người anh chi em, nhưng hiện tại chỉ còn hai chị em bác, không ở cùng với người lớn, cũng ít lui tới, chỉ có ngày tết mới gặp mặt thăm hỏi nhaụ" Vương Thu Dung tuy có chút thương cảm nhưng cũng không muốn nghĩ đến vì thế nói "Đừng nói mấy chuyện này nữa, hôm nay hẳn là phải vui vẻ mới đúng.
Bác gọi cậu là Văn Nghiêu được chứ, hai con rể của bác hôm nay có việc nên không đến đây được, nếu có thời gian sẽ gặp sau, mọi người cũng đều đói bụng rồi, chúng ta đến phòng ăn ăn cơm đi." nói xong bà kêu hai con gái dọn bàn ăn, sau đó gọi Lâm An Nhàn.
"An Nhàn, cô chuẩn bị thức ăn đi xong chưa, mau bưng lên " Lâm An Nhàn ở phòng bếp mồ hôi nhễ nhại, nghe thấy mẹ chồng kêu liền vội vàng vâng dạ, sau đó tắt bếp vội mang đồ ăn ra ngoài.
Quý Văn Nghiêu nhìn thấy Lâm An Nhàn mặc áo T shirt rộng thùng thình khuôn mặt đầy mồ hôi, tóc cũng có chút tán loạn, trong lòng có loại hả hê không nói nên lời, lúc trước cô điềm tĩnh, ôn nhu như vậy, bây giờ lại giống như một bác gái, anh thật sự muốn biết suy nghĩ thật sự của Lâm An Nhàn là gì.
Ánh mắt của Phó Lệ Giai chú ý tới Quý Văn Nghiêu, cười nói "Vừa rồi đã quên giới thiệu, đây là em dâu tôi, Lâm An Nhàn, chắc nhỏ tuổi hơn anh, nhưng anh cứ gọi chị dâu như Dương Quân là được rồi.
An Nhàn, Quý Văn Nghiêu bạn trai của Dương Quân." Giọng nói lại mang ý đâm chọc Lâm An Nhàn, nhỏ giọng nói "cô đi thay quần áo đi, cột đầu tóc cho gọn gàng lại." Lâm An Nhàn không rõ ý của chị cả là gì, nhưng vẫn nghe lời trở về phòng chải chuốt lại, chờ đến khi ngồi nhìn vào kính trang điểm mới biết được mình hiện tại thật sự rất khó coi, vì thế nhanh chóng đi tìm bộ quần áo sạch sẽ thay.
Quý Văn Nghiêu quyết định thu hồi câu nói Lâm An Nhàn giống bác gái, anh ta đứng ở trước cửa toilet nhìn Lâm An Nhàn đang thay quần áo,làn damịn màng trắng như tuyết cùng dáng người tuyệt đẹp, không thể phủ nhận rằng quả thật rất hấp dẫn, xem ra vì cách ăn mặc của cô nên cứ tưởng cô có vẻ hơi già.
"Văn Nghiêu, tìm được toilet chưa?" Lâm An Nhàn hoảng sợ nghe thấy tiếng gọi, tiếng của mẹ chồng Vương Thu Dung rất rõ ràng, chứng tỏ mình đã quên đóng cửa, vì thế lập tức mặc quần áo trở lại, chỉ thấy cửa nửa mở ra, khe hở cũng khônglớn, lặng lẽ đi qua nhìn xem không thấy Quý Văn Nghiêu mới yên lòng, mặc quần áo sửa sang lại hoàn chỉnh rồi mới đi ra ngoài.
Mọi người đều ngồi vào bàn, Phó Nham nâng chén rượu nói "Hôm nay chúng ta có thể nghênh đón khách quý, tôi đặc biệt cao hứng, thay mặt cả nhà, chúc cho cháu gái Dương Quân của tôi và Văn Nghiêu có thể sớm ngày nở hoa kết quả " Những người khác nghe xong đều vui vẻ, Dương Quân đỏ mặt uống rượu, Quý Văn Nghiêu mỉm cười nói "Cháu lái xe, không thể uống rượụ Dương Quân là cô gái tốt, cháu chưa