Chương 5
vẫn có những trách nhiệm khác, ví dụ như hy sinh cuộc hôn nhân của mình vì lợi ích của gia đình.
Cô luôn biết rất có thể cô sẽ được sắp xếp một người bạn đời.
Và khủng hoảng của gia đình chỉ khiến mọi thứ đến sớm hơn dự đoán mà thôi, cô cũng không bất ngờ.
Nhưng điều khiến cô không ngờ tới, đó là đối tượng kết hôn của cô nannan cậu con trai thứ hai của Tưởng thị, Tưởng Thừa Vũ.
Là một trong những tập đoàn có ảnh hưởng nhất thành phố C, trên thực tế Tưởng thị còn mạnh mẽ vang dội và phồn thịnh hơn cả Lâm thị.
Nhà họ Tưởng luôn có tham vọng rất lớn, cố gắng tranh thủ những mối quan hệ tốt nhất và gia đình mạnh nhất để tạo ra những người thừa kế tốt nhất.
Một khi hai người kết hôn, nhà họ Lâm không cần phải bán doanh nghiệp hoặc tuyên bố phá sản nữa, vì Tập đoàn Tưởng thị sẽ giúp họ xử lý tất cả những tổn thất này.
Như những lời bình luận ở bên ngoài, đây không phải là một cuộc hôn nhân, mà là một sự hợp tác đôi bên cùng có lợi, liên kết hai gia đình có sức ảnh hưởng và ràng buộc nhóm lớn.
Dưới điều kiện tiên quyết như vậy, không ai để ý đến việc Tưởng Thừa Vũ nhỏ tuổi hơn Lâm Gia Thanh.
"Cậu ta còn nhỏ hơn con sáu tháng tuổi đấy " "Người ta thường nói tuổi tâm lý của đàn ông trung bình nhỏ hơn phụ nữ hai tuổi, như vậy chẳng phải cậu ta kém con gần ba tuổi sao, liệu có con nít quá không?" "Cho dù là liên hôn, chẳng phải nhà họ Tưởng còn một cậu cả ư?
Đến cậu cả còn chưa kết hôn, vì sao lại sắp xếp con và Tưởng Thừa Vũ kết hôn?" Từ buổi biểu diễn Paris trở về, sau khi biết được đối tượng kết hôn, Lâm Gia Thanh lập tức biểu đạt sự bất mãn của mình.
"Con xem con nói linh tinh gì vậy?
Cậu cả nhà họ chưa kết hôn thì có liên gì tới cậu hai, bây giờ đã là niên đại nào rồi?" Mẹ Lâm khuyên cô, "Với lại, nhỏ hơn chút tuổi thì làm sao?
Hai con xấp xỉ tuổi nhau chẳng phải càng có chủ đề chung à?" "Nhưng mà..." Lâm Gia Thanh còn muốn tranh luận theo lý.
Vừa quay đầu đã thấy "chồng chưa cưới" của mình đang ngồi phía bên kia nhà hàng, nhìn thẳng vào cô.
Trên thực tế, biểu hiện của Tưởng Thừa Vũ có vẻ trưởng thành hơn so với tuổi tác của anh.
"Anh tôi đã có người khác rồi, đối tượng kết hôn với em chỉ có thể là tôi." Sau đó, anh đi thẳng vào vấn đề, nói rõ ý đồ đến đây, "Nếu em có gì không hài lòng, đừng ngại bày tỏ, chỉ cần không lấy tuổi tác ra nói chuyện thì vẫn có thể thương lượng lại." Lúc này cô thử hỏi một câu "Sau khi kết hôn, tôi có được tiếp tục khiêu vũ không?" Anh trầm mặc một lát "Đương nhiên." "...Anh nghĩ cho kỹ nhé, tôi sẽ đi khắp thế giới tham gia biểu diễn và thi đấu đấy." Cô không dám tin, lại bổ sung.
"Chỉ cần em vừa ý." Anh mặt không đổi sắc hứa hẹn.
Cô sợ anh nuốt lời, vội vàng gật đầu "Chốt kèo " Cứ như vậy, họ đã đạt được thỏa thuận về hôn nhân và tổ chức đám cưới.
Sau khi kết hôn, anh thực hiện lời hứa, cho cô tự do tuyệt đối...
Bây giờ, cô đã hoàn thành lý tưởng của mình.
Đã đến lúc nên thực hiện nghĩa vụ của một người vợ.
Ô tô cứ thế chạy trong bầu không khí yên lặng, chẳng mấy chốc đã tới nơi.
Đại thọ tám mươi tuổi của bà cụ,