Chương 17
thang lầu hai để kiểm tra.
Lầu hai náo nhiệt hơn đôi chút, trên hành lang người qua kẻ lại như mắc cửi.
Chu Cẩn càng cẩn thận hơn, vì không thể thường xuyên ra vào phòng bao nên cô chỉ có thể thỉnh thoảng vội vã lia nhìn qua một lượt theo dòng người ra ngoài.
Lúc này, phía trước Chu Cẩn có hai cô gái bạn bè với nhau, họ đang đứng trước nhà vệ sinh và giật mình nhìn xung quanh như trông thấy gì đó.
Trong nhà vệ sinh truyền ra âm thanh trầm đục của quyền cước đấm đá vào người, tiếng la hét đau đớn bị đè nén dưới tiếng nhạc, nghe thật đáng sợ.
Cô gái nhát gan hơn kéo bạn mình đi gấp, vừa khe khẽ nói “Đừng xem, không liên quan đến chúng ta, đừng dây vào phiền phức.” Họ vội vã rời đi, khi ngang qua Chu Cẩn, họ bỗng chốc thoáng nhìn nhaụ Chu Cẩn thấy rất rõ trong mắt các cô ấy là nỗi sợ hãi khôn cùng.
Thậm chí nhà vệ sinh còn không đóng cửa.
Hai ba gã đàn ông vạm vỡ đang đấm đá một thiếu niên tóc vàng dưới đất.
Cậu thiếu niên rú lên đau đớn van xin tha thứ, một cú đá mạnh vào tim cậu ta làm tiếng hét nghẹn ngào bị nuốt ngược lại vào cổ họng.
Cậu ta kêu không nổi nữa “phụt” phun ra một búng máụ Đồng tử của cậu ta bắt đầu rã rời, thần trí không rõ “Anh Thành, anh Thành...
Tha cho em đi...
Em không dám...” Bọn họ ấn chặt cậu thiếu niên đó.
Một người trong đó nghiến răng nói “Anh Thành, chém một tay của nó đi, xem nó còn dám không.” Gã đang xin phép một người đàn ông.
Người đàn ông kia dựa vào bên cửa sổ, thờ ơ hút thuốc.
Ánh đèn neon sáng rực rọi vào từ ngoài cửa sổ, vóc người cao lớn của anh ta như một cái bóng không thể tan trên lưng loài giun dế.
Anh ta đứng thẳng, phong thái cao ngất như thể được tôi luyện qua nhiều năm mới có được.
Bóng dáng đó dù đen thế nào, tối ra sao, nhưng không ai có thể dễ dàng xem nhẹ anh ta được.
Người đàn ông nọ tiện tay nghịch bật lửa “tách” bật lên, một ngọn lửa màu lam mau chóng bốc lên rồi lại “tách” dập tắt nó.
Tiếng kim loại lạnh lẽo, buốt giá đến mức người ta phải rùng mình.
Cậu thiếu niên nghe họ muốn chặt tay mình, biết họ không phải đang hù doạ mình, bởi vậy cậu ta giãy dụa khóc rống lên “Anh Thành, anh Thành Anh tha cho em đi...
Em không dám, em thật sự không dám nữa ” Một gã đàn ông lực lưỡng tát vào mặt cậu ta rồi mắng “F mẹ mày Nuôi mày làm việc cho bọn tao, thế mà mày chơi chó, dám trộm đồ của bọn tao đem đi bán à?
” “Tại mẹ em bị bệnh ạ ” Cậu ta khóc lớn, ngước gương mặt còn non nớt lên và van xin “Anh Thành, mẹ em bị bệnh, em chỉ cần tiền thôi chứ không phản bội anh...
Em sẽ trả, em nhất định sẽ trả ạ Em xin làm trâu làm ngựa cho anh, anh Thành...” Gào khóc và cầu xin tha thứ vẫn đang tiếp diễn.
Tuy cách một khoảng, âm thanh đè nén nhưng Chu Cẩn nghe rất rõ, cô nhận thấy gân trên trán mình đang nhảy lên thình thịch.
“Trong nhà vệ sinh lầu hai đang có người đánh nhaụ” Với giọng bình tĩnh nhất có thể, cô báo cáo với Đàm Sử Minh đang chỉ huy hành động.
Lấy được chỉ thị, hệt như cô dự liệu, cô biết mình không thể xen vào.
Nhiệm vụ lần này của họ là phải tóm gọn Lại Tam và Hạ Vũ.
Một khi bứt dây động rừng, hậu quả