Chương 2
là sách gì.
Hiện giờ Chu Cẩn hoàn toàn không có tâm trạng chú ý xem anh đang đọc sách gì, mà cô đang suy nghĩ “Mình phải ngủ ở đâu đây?” Ngủ với anh trên chiếc giường này?
Từ khi gặp mặt đến lúc kết hôn mới chỉ ba tháng, tiến triển giữa hai người không nhanh đến vậy.
Nếu cô hấp tấp lên giường, vậy e rằng Giang Hàn Thanh sẽ nghĩ cô đang mưu toan nhan sắc của anh mất.
Ngủ dưới đất?
Ý kiến này rất hay.
Chu Cẩn nói “Em ngủ dưới đất, sáng sớm mai em còn phải về cục nữa, sợ đánh thức anh thôi.” Giang Hàn Thanh ngẩng đầu nhìn cô.
Mắt của anh là mắt phượng, đuôi mắt hẹp dài, mí mắt khá mỏng, đồng tử đen láy, đôi mắt sắc bén như dao phẫu thuật có thể mổ xẻ người ta từ đầu đến chân.
Học sinh của Giang Hàn Thanh bị anh nhìn một cái, đoán chắc bọn nó sẽ phải gào khóc thảm thiết, vậy mà từ trong ánh mắt anh Chu Cẩn nhìn ra được loại thần thái “Em gặp quỷ à?” Tuy từ đầu đến cuối Giang Hàn Thanh không nói một lời, song sự áp chế vô hình khiến Chu Cẩn hiểu được rằng cô không thể ngủ dưới đất nannan Phong độ quý ông của Giang Hàn Thanh sẽ không cho phép, thế nhưng chính anh cũng rõ mình chẳng hề có ý định sẽ xả thân ngủ dưới đất.
Chu Cẩn di chuyển lên giường như rùa bò, tựa vào cạnh giường, kéo một góc chăn rồi cẩn thận nằm xuống.
“Ngày mai mấy giờ?” Giang Hàn Thanh còn đang đọc sách, dường như không mấy để tâm.
Đột nhiên anh cất tiếng hỏi.
Chu Cẩn sửng sốt “Cái gì mấy giờ?” Giang Hàn Thanh đáp “Mấy giờ em đi làm, anh đưa em đi.” Chu Cẩn vội từ chối “Không cần không cần, em tự ngồi xe điện ngầm đi, nhanh đến chỗ lắm.
Anh cứ bận chuyện của anh là được.” Giang Hàn Thanh “Không bận.” Chu Cẩn “...” Hễ là chuyện Giang Hàn Thanh đã quyết định thì sẽ thật sự rất khó khước từ.
Sau một lúc lâu, Giang Hàn Thanh đặt sách xuống và giơ tay tắt đèn đầu giường, trong phòng bỗng chốc tối đen.
Rèm cửa sổ cũng không hoàn toàn che hết ánh sáng, có một chút ánh sáng lọt qua tạo nên sự mờ mịt và mông lung.
Hai người im lặng, rồi lại im lặng.
Chu Cẩn biết anh không ngủ, và anh chắc cũng biết cô không ngủ.
Vì cứ giả vờ sẽ làm cả hai rất lúng túng, nên Chu Cẩn cố gắng phá vỡ sự ngượng ngùng này “Vừa nãy anh đọc sách gì vậy?” “Chúa Tể Những Chiếc Nhẫn.” “...
À.” Thật không giống loại sách mà Giang Hàn Thanh thường xem, Chu Cẩn nghĩ anh sẽ đọc những bộ sách chuyên nghiệp khó hiểu và bí hiểm đến tên cũng không hiểu nổi mới đúng chứ.
Không ngờ lại là tiểu thuyết thần bí.
Chu Cẩn khô khan nói “Em có nghe nói...
Phim điện ảnh của nó rất hay...” Anh thấp giọng “Ừm” đáp.
Chu Cẩn nói tiếp “Hoa hồng, em đã nhận được rồi.
Cảm ơn anh.” Giang Hàn Thanh không lạnh không nhạt trả lời “Là chủng loại do học sinh làm thí nghiệm thôi.
Em thích là tốt rồi.” “À, vậy cảm ơn học sinh.” Giang Hàn Thanh “...” Chu Cẩn cho rằng trao đổi ngắn gọn thế này là nhiệm vụ cần thiết giữa vợ chồng.
Cô đã hoàn thành nhiệm vụ nên có thể yên tâm nói “Em ngủ đây.” Giang Hàn Thanh không trả lời.
Tiếng hít thở trầm bổng lặng lẽ vang lên trong phòng.
Chu Cẩn mệt mỏi gần chết, tuy vậy khi nằm xuống, một hồi lâu sau cô lại không ngủ được.
Cô nhớ đến hôn nhân giữa mình và Giang Hàn Thanh.
Hai người đã biết