Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 24

chỉ có thể vỗ vỗ lên bả vai Chu Cẩn rồi rụt tay về, anh nói “Anh không sao đâu, Chu Cẩn.” Cổ họng Chu Cẩn từ từ nghèn nghẹn, đang muốn hỏi thăm về tình trạng vết thương của Giang Hàn Thanh.
Bên kia Đàm Sử Minh nổi giận đùng đùng đi tới, đổ ập xuống đầu Chu Cẩn một tràng la mắng “Chu Cẩn, nếu em thật sự không muốn làm việc nữa thì lập tức cút xéo cho thầy Đã nhấn mạnh bao nhiêu lần là hành động theo tổ, em đơn độc hành động lung tung là sao hả?” Chu Cẩn cũng không biện minh, cúi đầu ngoan ngoãn chịu giáo huấn.
Nội tâm của cô thấy hổ thẹn không phải vì hành động đơn độc, xét theo tình huống ban nãy thì cô không còn lựa chọn nào tốt hơn, cô áy náy vì liên lụy tới Giang Hàn Thanh.
Giang Hàn Thanh đứng bên cạnh Chu Cẩn, lên tiếng “Đội trưởng Đàm hiểu rõ Chu Cẩn, cô ấy liều mạng làm việc, sợ nhất là để xổng mất tội phạm, cũng may lần này gặp nguy hiểm nhưng bình an vô sự.” Chu Cẩn vội vàng theo đó mà nhận sai “Thưa thầy, em sai rồi.” Có Giang Hàn Thanh giải vây giúp cho Chu Cẩn, Đàm Sử Minh cũng chẳng thèm nổi cáu với cô nữa, ông nói “Trở về viết bảng kiểm điểm cho thầy ” Chu Cẩn nghe lời gật đầu “Vâng.” Thông qua sự chỉ huy của Đàm Sử Minh, đội cảnh sát đặc biệt lần lượt áp giải những người trong ngõ hẻm lên xe cảnh sát.
Lại Tam cà lơ phất phơ, dáng vẻ kiểu ngạo không để tâm tới.
Khi đang ngang qua người Chu Cẩn, gã dùng ánh mắt lườm nguýt khiêu khích, ngón cái đặt lên cổ cắt từ trái sang phải, nói thì thầm “Tao ra được sẽ làm chết mày.” Chu Cẩn thờ ơ, bàng quang với lời thách thức của gã, lực chú ý chuyển tới cánh tay bị thương của Giang Hàn Thanh.
Cô đang hỏi “Có muốn đi bệnh viện hay không”, chỉ nhìn thấy Giang Hàn Thanh gấp gáp tiến ra trước, đè lấy vai trái Lại Tam, bắt giữ cổ tay hắn không chút lưu tình bẻ ngược ra sau Lại Tam nhất thời quỳ trên mặt đất, che bả vai kêu la đau đớn “Đau đau đau Đau ĐMM, buông tay Buông tay ra ” Hành động bất thình lình của anh khiến mọi người ở hiện trường kinh ngạc.
Dáng dấp của Giang Hàn Thanh thiên về kiểu người lạnh lùng bàng quang tuấn tú, bình thường nho nhã lịch sự không nhận rõ cho lắm, một khi nổi giận, đôi môi mím chặt, nét mặt lạnh lùng và sắc sảo khác thường.
Lại Tam đau suýt tắt thở, gào khóc cũng gào không thành tiếng.
Anh ung dung thản nhiên, nhưng ra tay càng mạnh hơn, gần như sắp bẻ gãy tay của Lại Tam.
Giang Hàn Thanh gằn từng câu từng chữ “Khi nãy mày nói cái gì?” Chu Cẩn phản ứng lại, tiến lên kéo Giang Hàn Thanh ra “Giang Hàn Thanh, buông tay.” Những người khác nhanh chóng tiến lên đằng trước, tiếp tục áp giải Lại Tam đang ở trong tay Giang Hàn Thanh.
Có những người xung quanh khuyên giải, cuối cùng Giang Hàn Thanh cũng buông tay, đứng yên lại như cũ, trở lại dáng vẻ điềm tĩnh thong dong.
Lại Tam chỉ nói cho đã cái miệng, không ai xem là thật, xưa nay Giang Hàn Thanh lại bình tĩnh, thật sự nổi giận là không có đạo lý.
Chu Cẩn nghi ngờ “Anh làm sao vậy?” Giang Hàn Thanh cười, đi đến nắm bàn tay Chu Cẩn, nói “Không có gì.” Chờ mọi người lần lượt lên xe, Giang Hàn Thanh mới gọi Đàm Sử Minh lại “Đội trưởng Đàm.” Đàm Sử Minh quay đầu lại.
Giang Hàn Thanh trầm giọng nói “Cánh tay trái của Lại


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡