Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 28

lý trí.
Giang Hàn Thanh biết bản thân mình đang dần dần mất đi kiểm soát, có thứ gì đó đang muốn đục vỡ lồng ngực là khát khao muốn phá hỏng, hiện tại anh muốn được mạnh mẽ xoa nắn Chu Cẩn vỡ vụn trong vòng tay.
Hai chân Chu Cẩn đột nhiên mất trọng lực, cô cả kinh, bám víu bả vai của Giang Hàn Thanh theo bản năng.
Anh ôm cô đưa lên giường.
Khuôn mặt của Giang Hàn Thanh ở phía bên trên và rất gần, vẫn giống như vậy, bình tĩnh giống như lúc trước nhưng gốc tai đã đỏ ửng.
Chu Cẩn nhắc nhở anh “Tay của anh ” “Không sao.” Giang Hàn Thanh không để ý đến, bàn tay vuốt ve cánh tay trơn mịn của cô, cùng cô đan mười đầu ngón tay chặt chẽ vào với nhaụ Đốm lửa dục vọng trong đôi mắt anh dường như bùng mạnh lên, anh cúi đầu, một lần nữa hôi lên đôi môi Chu Cẩn.
Anh nôn nóng, không còn tính nhẫn nại, cũng không theo trình tự nào, dựa vào bản năng nguyên thủy, đưa lưỡi đẩy hàm răng của cô, tìm kiếm hương thơm trong nụ hôn mút mát.
Ngón tay anh thon dài có lực, thâm nhập vào bên dưới chiếc váy đen, men theo cặp đùi săn chắc láng mịn của Chu Cẩn mà hướng lên trên, nâng giữ cặp mông của cô.
Chu Cẩn cong chân lại, làn da được che đậy bên dưới lớp màu đen càng trở nên trắng sáng.
“Chu Cẩn, anh muốn em.” Những nụ hôn sâu liên tục khi nãy không thể nào hóa giải được ham muốn của Giang Hàn Thanh, anh gấp gáp bắt đầu thay đổi trở nên tệ hại hơn, giống như con thú hoang, không thể khống chế được suy nghĩ muốn cắn xé.
Anh cắn lên vùng da ngay cổ, rái tai cô, hàm răng đang ngậm giữ không ngừng cắt mút.
Chu Cẩn biết dáng vẻ ổn trọng và lịch sự của anh, nhưng hiện tại cô cảm nhận được một gương mặt khác của Giang Hàn Thanh Ẩn nấp dưới lớp da thịt này, là tính áp bức và dũng mãnh chỉ mỗi giống đực mới có.
Anh đẩy rớt dây áo, tuột váy của cô tới thắt lưng.
Khuôn mặt Chu Cẩn càng đỏ hơn, đèn trong phòng vẫn còn đang mở, đôi mắt Giang Hàn Thanh hơi u tối, nghiêm túc tỉ mỉ thưởng thức thân thể của cô.
Chu Cẩn không tránh khỏi ngượng ngùng, giơ tay lên che ngực “Có thể tắt đèn không?” Giang Hàn Thanh “Anh muốn em nhìn anh.” Anh xụ mặt, ánh mắt hơi híp lại, vẫn là giọng điệu khẩn cầu như cũ, nhưng Chu Cẩn vẫn nghe ra chút ít cứng rắn.
Anh cẩn thận đẩy mở cánh tay đang che chắn của Chu Cẩn, lòng bàn tay nóng rực, xoa nắn bầu ngực sữa trần trụi của cô.
Dưới cái vuốt ve nhẹ nhàng, trước mắt Chu Cẩn dần hỗn loạn, cô ôm giữ Giang Hàn Thanh, khẽ nhắm mắt, để mặc cho bàn tay và đôi môi anh du ngoạn trên người cô.
Khát vọng ở nơi sâu nhất bị đốt nóng.
Chu Cẩn giống như đang tìm kiếm lung tung không mục đích, hôn đáp trả Giang Hàn Thanh một cách tùy tiện.
Anh duỗi tay nâng gương mặt Chu Cẩn lên, để cô nhìn trực diện với anh.
Chu Cẩn không thể không mở mắt nhìn anh, so với khuôn mặt bình tĩnh lạnh lùng đẹp trai của anh, khuôn mặt Chu Cẩn đỏ lựng nóng rực, hơi thở hỗn loạn “Sao thế anh?” Giọng điệu Giang Hàn Thanh lắng sâu, tiếng nói khàn đục.
“...
Chu Cẩn, em nhìn anh.” Con ngươi anh giống như vì sao, gần trong gang tấc, Chu Cẩn có chút không thể rời mắt khỏi anh.
Giang Hàn Thanh cởi áo sơ mi.
Nhìn bên ngoài anh hào hoa phong nhã, dáng người cao gầy, nhưng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡