Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 32

tây đen áo sơ mi trắng, gương mặt nho nhã không nhiễm vị tình dục.
“Giả vờ.” Chu Cẩn âm thầm lẩm nhẩm, sờ lên vết hơi đau nhức ở trên cổ “Thật là biết giả vờ.” Giang Hàn Thanh đang mở cuộc họp video, anh tắt micro, chỉ mở loa để nghe đối phương nói.
Ánh mắt đi theo Chu Cẩn xuống giường, ánh nắng dịu nhẹ rọi trên cơ thể cô, mạ trên làn da một lớp ánh sáng lóa mắt tới choáng váng, gương mặt Chu Cẩn đầy vẻ mệt mỏi, ngáp một cái rồi đi rửa mặt đánh răng.
Giang Hàn Thanh đeo kính, nghiêm túc quan sát cô tường tận, trong lòng có chút nóng ran.
Chu Cẩn cảm nhận được ánh mắt của anh, không hề sắc bén nhưng thâm trầm và thẳng thắng.
Cô thấy hơi mất tự nhiên, hỏi “Anh nhìn gì chứ?” Tầm mắt Giang Hàn Thanh chuyên chú, trả lời “Anh nhìn em.” Chu Cẩn chịu không nổi, đi vào phòng tắm giống như đang chạy trốn.
Chu Cẩn đối diện tấm gương đánh răng một lúc, trên phần cổ trắng nõn có dấu hôn màu đỏ, lại kéo ra thêm một chút, ngay cả trên bả vai cũng vậy.
Trong lòng cô nổi lên từng cơn sợ hãi, nhắm mắt lại, nhớ lại nửa đêm hôm qua, vật nam tính cứng rắn nóng bỏng kia chèn vào bên trong cơ thể cô, không còn vẻ ngây ngô ban đầu, đẩy thẳng vào giữa hai chân lập tức tiến quân thần tốc, trong nháy mắt tê dại và kích thích như có dòng điện chạy qua, đánh thức cô hồi tỉnh từ trong cơn mộng mị.
Cô ngây người ngơ ngác, không nhận ra người sau lưng là ai, lặng lẽ hổn hển giữa cơn khoái cảm, thật lâu sau, cô khàn giọng hỏi “Giang, Giang Hàn Thanh?” Cánh tay dài của anh ôm lấy cô, trong sự dịu dàng có cả sự ngang ngược cố chấp, xỏ xuyên qua cô, cắm vào rút ra kịch liệt, liên tục thúc sâu tận bên trong.
Chu Cẩn phát ra tiếng nỉ non run rẩy, lưng dán sát với lồng ngực nóng bỏng, hai người giống như muốn hòa tan cùng một chỗ.
Mãi cho đến hiện tại, quanh quẩn bên tai cô vẫn là giọng nói âm trầm khàn đục của Giang Hàn Thanh, mang theo cả sự gợi cảm đầy nam tính “Chu Cẩn, Chu Cẩn...” Chu Cẩn vuốt mặt một chút lập tức đỏ lựng.
Cô không nhớ nổi sau đó mình đã ngủ như thế nào, hình như Giang Hàn Thanh còn nói vài lời nào đó.
“Nói tới cái gì ấy nhỉ?” Chu Cẩn nghi ngờ, nghĩ lại nhưng không có kết quả, nên dứt khoát không nghĩ tới nữa.
Đánh răng rửa mặt xong xuôi, Chu Cẩn đi ra ngoài.
Giang Hàn Thanh đã gập laptop lại, gỡ mắt kính xuống, ngửa người lên trên ghế để nghỉ ngơi.
Chu Cẩn hỏi anh “Anh xong việc rồi à?” Giang Hàn Thanh gật đầu, nói “Vụ án lúc trước anh phụ trách xảy ra chút vấn đề trong báo cáo, bọn họ tìm anh để hỏi tình huống một chút.” “Chưa từng nghe anh nói mấy chuyện này.” Chu Cẩn cười cười, hỏi “Công việc lúc trước của anh ở sở tỉnh là tại phòng nghiên cứu tội phạm?” Giang Hàn Thanh siết chặt ngón tay, trả lời qua loa “Ừ.” “Em có biết đến chủ nhiệm Vương Bành Trạch, ông ấy là chuyên gia viết về tội phạm rất nổi tiếng.” Chu Cẩn cởi cúc áo, tìm áo và quần dài đã được ủi thẳng thớm trong tủ quần áo.
Cô nhanh chóng mặc quần áo vào.
Chu Cẩn vốn định hỏi Giang Hàn Thanh tại sao không tiếp tục làm việc ở sở tỉnh, dù sao thì vẫn có tiền đồ hơn so với phó giáo sư trường Đại học khoa học và công nghệ, nhưng ngẫm nghĩ thấy anh đã chọn làm ra nhiều


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡