Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

vai cô vừa cười tươi rói như trẻ con.
Anh ta giương giương tự đắc và nói với Chu Cẩn kèm theo nét mặt đầy tự mãn “Tiểu Ngũ, thấy chưa?
Anh đánh cho bọn nó kêu cha gọi mẹ luôn.” Chu Cẩn không quên được mùi hương cơ thể của Tưởng Thành, như thể chỉ khi phơi nắng mặt trời mới có được, nóng cháy đến bỏng người.
Cô rất không muốn thừa nhận rằng một khi nhớ đến Tưởng Thành thì như có mũi kim đâm sâu vào trái tim cô.
Giọng điệu của Chu Cẩn không ổn định như vừa rồi nữa, cô nói “Anh với anh ấy có gì đâu mà so.” Hai người đồng loạt im lặng.
Giang Hàn Thanh dang tay cầm cánh tay Chu Cẩn, ánh mắt như đang quan sát.
Cách áo ngủ, Chu Cẩn cảm thấy đầu ngón tay anh toả ra khí lạnh, nhưng hơi thở trên mặt anh lại vô cùng nóng bỏng.
Chẳng bao lâu sau, anh buông bàn tay ra và dời xuống eo Chu Cẩn, rồi vòng tay ôm cô từ phía saụ “Anh biết.” Giang Hàn Thanh nói “Ngủ đi.” Anh luôn biết, đến tận bây giờ trong lòng Chu Cẩn, anh mãi thua Tưởng Thành.
Hễ ai quen biết Chu Cẩn đều từng nghe nói đến sự tích anh hùng cô theo đuổi Tưởng Thành đến Đại học Kinh Châụ Khi đó, không ít anh em của Tưởng Thành cứ chế giễu Chu Cẩn rằng cách cô theo đuổi bạn trai như đang đuổi theo tội phạm ấy, như hổ con cắn người không chịu buông tha.
Thậm chí Chu Cẩn và Tưởng Thành từng đính hôn, suýt nữa đã kết hôn rồi.
Chỉ suýt nữa thôi.
Trong hàng triệu loại may mắn, Tưởng Thành chỉ thiếu một chút ít nên vận may đó mới có thể đến lượt Giang Hàn Thanh anh.
Anh hẳn là may mắn lắm.
...
Trời mưa không dứt đến tận sáng hôm sau, nhưng mưa rơi nhỏ hơn rất nhiều, lất phất bay bay, trong không khí như nổi lên một màn sương trắng nhạt.
Chu Cẩn nghe tiếng cửa mở, chợt thức tỉnh khỏi cơn mê.
Cô ngồi dậy, cảnh giác một hồi lâu mới nhớ mình đang ở nhà Giang Hàn Thanh.
Cô cúi đầu, che mặt, ngẫm lại mình thật sự không có ý thức tự giác của một người đã kết hôn, người nhà quay về mà Chu Cẩn còn tưởng là trộm.
Giang Hàn Thanh vừa về nhà.
Anh cầm hai túi giấy, đang đổi giày ở huyền quan.
Anh cầm bữa ăn sáng và mua về cho Chu Cẩn toàn bộ đồ dùng rửa mặt.
Giang Hàn Thanh sắp xếp lại từng món đồ, gấp gọn gàng những túi giấy rỗng và cất vào ngăn tủ ở huyền quan.
Chứng rối loạn do ám ảnh thúc đẩy, thích sạch sẽ nhẹ và...
Thói quen tốt tiết kiệm và bảo vệ môi trường.
Giang Hàn Thanh mặc áo sơ mi cotton và quần dài, màu xám tro làm nổi bật nước da trắng của anh, trên sống mũi cao là cặp kính trông lạnh lùng, lịch sự và bắt mắt.
“Em dậy rồi à?” Anh nửa dựa vào tường, nhìn Chu Cẩn còn buồn ngủ “Anh mua đồ ăn sáng rồi.” Chu Cẩn bò dậy khỏi giường, chỉ vào sống mũi của anh và nói “Em không biết, thì ra anh đeo mắt kính đó?” “Ừm, lúc làm việc anh sẽ đeo.” Giang Hàn Thanh dành ra một khu làm việc riêng, trên bàn chất đống một xấp giấy tờ, màn hình laptop vẫn đang sáng, hiển nhiên trước khi đi, anh còn đang làm việc.
Chu Cẩn xấu hổ, hoàn toàn hiểu tại sao bố mẹ cô lại hài lòng về con rể Giang Hàn Thanh này rồi.
Về phương diện thói quen sinh hoạt, Giang Hàn Thanh và cô giống như tông sư vương giả và đồ đồng thau phế thải vậy.
Chu Cẩn nhanh chóng chỉnh trang lại bản thân,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡