Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

của năm năm trước, trên đường vận chuyển súng ống, đội cảnh sát đặc nhiệm ở Hải Châu bị một nhóm tội phạm phục kích bằng hoả lực.
Hai cảnh sát đặc nhiệm đã hi sinh trong cuộc đấu súng, và hai mươi bốn khẩu súng cảnh sát bị mất hết toàn bộ.
Dù mười tám khẩu súng đã lần lượt được thu hồi trong quá trình điều tra tiếp đó, nhưng những khẩu súng còn lại hiện vẫn chưa rõ tung tích, hơn nữa nhóm tội phạm chủ mưu còn đang lẩn trốn, khiến tiến độ của việc phá “Vụ trọng án 8.17” vẫn bị mắc kẹt cho đến hôm nay, mãi không có tiến triển.
Vả lại trong hai cảnh sát đặc nhiệm hy sinh, một người trong đó chính là anh của Chu Cẩn, Chu Xuyên.
Năm năm kể từ khi vụ án xảy ra, những khẩu súng bị mất tích không lưu thông trên thị trường nên chẳng ai biết chúng đã đi đâu cả.
Hiện nay vì bên bờ sông thành phố Hải Châu xuất hiện một thi thể nữ vô danh, bởi vậy cuối cùng nhóm súng mất tích này lại dần nổi lên mặt nước.
Bảo không kích động là giả, thậm chí Chu Cẩn vô cùng hưng phấn.
Tuy nhiên một câu nói của Đàm Sử Minh như chậu nước lạnh dội thẳng vào Chu Cẩn “Thầy nghĩ tốt nhất lần này em nên tránh đi.” Chu Cẩn nhíu mày, dồn dập hỏi “Tại sao ạ?
Tại sao em phải tránh?
Anh của em không phải là nghi phạm, anh ấy bị đám người đó bắn chết mà ” Đàm Sử Minh lạnh lùng nói “Như em bây giờ này, thầy nói một câu, em nói lại mười câu ” “...” Đàm Sử Minh giơ tay đẩy trán Chu Cẩn, từ từ dịu giọng lại “Chu Cẩn, về công, thầy là tổ trưởng, có trách nhiệm bảo đảm hành động không có sơ hở; về tư, nếu thầy nói em phải nghe.” Trái lại Chu Cẩn chống tay lên bàn tỏ vẻ không phục “Em không hiểụ” Chẳng lẽ vì cô là em gái của Chu Xuyên, một người “sơ suất” trong hành động đó?
“Không hiểu, vậy đi suy ngẫm đi.” Đàm Sử Minh nghiêm túc, không hề tỏ ý muốn điều đình “Tuân theo mệnh lệnh.” Chu Cẩn hiểu rõ tính cách của thầy mình, cổ lỗ sĩ hơn mấy ông già nữa, nói một không hai, cô hoàn toàn không lay chuyển được Đàm Sử Minh.
“Tại sao?” Chu Cẩn phát cáu, cúi đầu, đôi mắt ửng đỏ nhưng nước mắt vẫn không rơi xuống.
Nhìn dáng vẻ ấy của cô, Đàm Sử Minh cũng khó bề nổi tính hung dữ.
Ông xua tay rồi thở dài “Được rồi, xéo ngay cho tôi.” Một hồi lâu sau, Chu Cẩn dùng mu bàn tay lau mắt, cô vừa ngẩng đầu nhìn Đàm Sử Minh vừa mím môi, trong mắt ánh lên vẻ kiên định.
“Em không điều tra ‘8.17’ nữa, em đi điều tra cái chết cô gái kia là được chứ ạ.” Chu Cẩn bỏ lại câu này, rồi đi thẳng một mạch ra khỏi phòng họp mà không quay đầu lại.
Sau lưng, Đàm Sử Minh “Này này” gọi cô nhưng không thể gọi lại được.
Chu Cẩn hầm hầm ngồi xuống bàn làm việc.
Đang vội viết báo cáo vụ án, Vu Đan ngẩng đầu thấy Chu Cẩn xị mặt, bèn đạp ghế trượt đến đưa cho cô ly nước.
Cô ấy hỏi “Sao thế này?
Từ lúc tôi biết cô tới nay, chưa từng thấy cô khóc đó.” Chu Cẩn lắc đầu “Không sao.” Vu Đan nói “Nếu thật sự không có gì thì lấy lại tinh thần, tìm Tiểu Dương xem camera giám sát đi.” Các đoạn băng còn lại đều là nút giao thông dẫn đến bờ sông, vì vậy nếu cẩn thận điều tra kĩ, có thể sẽ lần ra được quy luật hoạt động của nạn nhân vào hôm đó.
Chu Cẩn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡